<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>AnHuy Blog &#187; truyện ngắn</title>
	<atom:link href="https://anhuy.intienloan.com/tag/truyen-ngan/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://anhuy.intienloan.com</link>
	<description>Viết cho tương lai chúng ta</description>
	<lastBuildDate>Thu, 11 Jun 2026 16:41:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.30</generator>
	<item>
		<title>#26 Giấy Chứng Nhận Làm Người</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 07 May 2017 09:02:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=182</guid>
		<description><![CDATA[Trên đoàn tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách: &#8211; Vé tàu! Người đàn ông đứng tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trên đoàn tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:</p>
<p>&#8211; Vé tàu!<br />
Người đàn ông đứng tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra. Cô soát vé liếc nhìn vào tay ông, cười nhạt:<br />
&#8211; Đây là vé trẻ em.<br />
Người đàn ông đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp:<br />
&#8211; Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?<br />
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:<br />
&#8211; Anh là người tàn tật?<br />
&#8211; Vâng, tôi là người tàn tật.<br />
&#8211; Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.<br />
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:<br />
&#8211; Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.</p>
<p><span id="more-182"></span></p>
<p>Cô soát vé cười gằn:<br />
&#8211; Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?<br />
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên – Anh chỉ còn một nửa bàn chân. Cô soát vé liếc nhìn, bảo:<br />
&#8211; Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!<br />
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:<br />
&#8211; Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…<br />
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình. Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …Trưởng tàu cũng hỏi:<br />
&#8211; Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?<br />
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật. Sau đó, anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình. Trưởng tàu cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:<br />
&#8211; Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.<br />
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:<br />
&#8211; Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.<br />
Trưởng tàu nói kiên quyết:<br />
&#8211; Không được!<br />
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:<br />
&#8211; Bắt ông ta lên đầu tàu xúc than để trừ vào số tiền còn thiếu..<br />
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý<br />
: &#8211; Cũng được.<br />
Một ông lão tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên, nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:<br />
&#8211; Anh có phải đàn ông không?<br />
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:<br />
&#8211; Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?<br />
&#8211; Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?<br />
&#8211; Đương nhiên tôi là đàn ông!<br />
&#8211; Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?<br />
Mọi người chung quanh cười rộ lên. Thừ người ra một lát, vị trưởng tàu nói:<br />
&#8211; Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?<br />
Ông lão lắc lắc đầu, nói:<br />
&#8211; Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông, sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông, không phải đàn ông.<br />
Vị trưởng tàu ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với ông lão:<br />
&#8211; Tôi không phải đàn ông. Có chuyện gì ông cứ nói với tôi.<br />
Ông lão chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:<br />
&#8211; Cô hoàn toàn không phải người!<br />
Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:<br />
&#8211; Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?<br />
Ông lão vẫn bình tĩnh, cười nhạt:<br />
&#8211; Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…<br />
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.<br />
Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.</p>
<p style="text-align: right;">Yu Qing (Dục Thanh)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#24 Một Con mắt</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 16:04:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=164</guid>
		<description><![CDATA[Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.</b></p>
<p>Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.</p>
<p>Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.</p>
<p><span id="more-164"></span></p>
<p>Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.</p>
<p>Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.</p>
<p>Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?</p>
<p>Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.</p>
<p>Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:</p>
<p>“Con yêu quý,</p>
<p>Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.</p>
<p>Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..</p>
<p>Mẹ yêu con lắm,</p>
<p>Mẹ&#8230;&#8230;</p>
<p><a href="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg"><img class=" aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg" alt="" width="640" height="480" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">(Nguồn:  <em>trích internet</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#16 Ngụ ngôn</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Oct 2015 12:49:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=128</guid>
		<description><![CDATA[Những câu chuyện này sẽ gợi cho bạn những suy nghĩ rất hay về cách ứng xử tình ngườiCâu chuyện 1:Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Những câu chuyện này sẽ gợi cho bạn những suy nghĩ rất hay về cách ứng xử tình người<br style="outline: 0px;" /><br style="outline: 0px;" />Câu chuyện 1:</b><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay trước chúng tôi. Họ có đến những 8 đứa trẻ mà đứa lớn nhất có lẽ chưa đến 12 tuổi. Nhìn dáng vẻ những đứa bé ấy có thể đoán được gia đình chúng không giàu có.</span></p>
<p><span id="more-128"></span></p>
<p><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Quần áo chúng không phải loại đắt tiền nhưng sạch sẽ và tươm tất. Và đó là những đứa trẻ biết cách cư xử. Cứ nhìn cái cách từng 2 đứa một nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ chúng thì rõ. Chúng nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt với cả 8 đứa trẻ ấy.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Cha mẹ chúng đang đứng ở đầu hàng với vẻ mặt hãnh diện nhất mà họ có thể. Người phụ nữ nắm lấy tay chồng, nhìn ông một cách dịu dàng. Ngay lúc ấy, người bán vé ngẩng lên và hỏi người đàn ông số vé ông ta cần. Người đàn ông trả lời đầy hứng khởi: “Cho tôi 8 vé trẻ con, 2 vé người lớn để tôi có thể dẫn cả nhà mình vào xem xiếc.”</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Nhưng, khi người bán vé báo giá của 10 chiếc vé, bàn tay người vợ đột ngột rời khỏi tay chồng, đầu bà ta gục xuống. Mặt người đàn ông hơi tái đi. Ông ta tiến lại quầy vé gần hơn và hỏi : “Anh nói giá bao nhiêu?”</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người bán vé bình thản lập lại giá của 10 chiếc vé, nhưng người đàn ông không có đủ tiền. Làm sao ông ta có thể quay lại và bảo với 8 đứa con của mình rằng ông ấy không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Chứng kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ lấy từ trong túi ra tờ 20 đô và thả xuống đất. Sau đó, ông cuối xuống nhặt lên và vỗ vai người đàn ông, nói rất tự nhiên: “Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi ông”.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /></p>
<div style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-size: 16.008px; font-family: 'Open Sans', sans-serif; vertical-align: baseline; color: #333333; line-height: 24px; text-align: center;"><br style="outline: 0px;" /><a class="ui-link" style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-style: inherit; font-size: 16.0096px; font-family: inherit; vertical-align: baseline; color: #0094d9; text-shadow: none;" href="http://webtretho.com/forum/links.php?url=http://postimage.org/" target="_blank" rel="nofollow"><img style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-weight: inherit; font-style: inherit; font-size: 16.0112px; font-family: inherit; vertical-align: middle; max-width: 100%; display: inline;" src="http://s10.postimg.org/frau4jy15/954d727974e054_img.jpg" alt="" border="0" /></a></div>
<p><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người đàn ông hiểu những gì đang diễn ra. Ông không cầu xin của bố thí nhưng rõ ràng ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo. Bối rối trong giây lát rồi ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, chụp lấy tay cha bằng cả hai bàn tay như muốn vắt kiệt tờ 20 đô, một giọt nước mắt rơi lặng lẽ xuống má, đôi môi mấp máy một cách khó khăn: “Cảm ơn, cảm ơn ông rất nhiều. Điều này thật sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này”. Sau khi nhìn cả gia đình người đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà, đơn giản bởi vì số tiền còn lại trong túi cha không đủ để mua vé cho hai cha con. Thật sự thì chúng tôi cũng chẳng dư dả gì! Nhưng tôi không hề giận cha. Những gì cha đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><b style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;"><br style="outline: 0px;" />Câu chuyện 2: </b><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Theo một truyện cổ, Nasruddin là hiện thân của những người độc thân khó tính. Trong một buổi trà dư tửu hậu, khi được hỏi lý do vì sao ông không lập gia đình, Nasruddin giải thích như sau:</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">&#8220;Suốt thời thanh niên, tôi đã dành trọn thời gian để tìm kiếm người đàn bà hoàn hảo. Tại Cairo, thủ đô của Ai Cập, tôi đã gặp người đàn bà vừa đẹp, vừa thông minh, với đôi mắt đen ngời như hạt ô-liu, nhưng người đàn bà này lại không dịu dàng chút nào. Tôi đành bỏ Cairo để đi Baghdad, thủ đô Iraq, tôi tìm thấy người phụ nữ vừa đẹp, vừa thông minh, vừa dịu dàng, độ lượng song nàng và tôi không bao giờ đồng quan điểm về bất cứ chuyện gì. </span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Hết người này đến người khác, người được điều này lại thiếu điều kia. Tôi đã từng tưởng mình sẽ không bao giờ tìm được người phụ nữ lý tưởng cho cuộc đời mình. Thế rồi, một hôm, tôi gặp được nàng, người phụ nữ cuối cùng trong cuộc tìm kiếm của tôi. Nàng kết hợp tất cả những đức tính mà tôi hằng mong muốn. Nàng đúng là người hoàn hảo, nhưng cuối cùng tôi đành phải sống độc thân suốt đời vì người phụ nữ ấy cũng đang đi tìm một người đàn ông lý tưởng mà dưới mắt nàng, tôi là người đàn ông còn quá nhiều thiếu sót.&#8221;</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Lời bàn:</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người đàn ông độc thân trong câu chuyện trên đây đã quên một trong những quy luật cơ bản của cuộc sống là luật thích nghi. Thay vì bắt người khác và cuộc sống phải thích nghi với chúng ta, chính chúng ta phải tìm cách thích nghi với cuộc sống và người khác.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Tâm lý thông thường của con người là đòi hỏi người khác hơn là đòi hỏi chính bản thân mình. Chúng ta đòi hỏi người khác phải thế này, thế kia nhưng chính chúng ta quên rằng chúng ta chưa làm được những điều mà người khác trông chờ nơi chúng ta. </span></p>
<p style="text-align: right;">Internet.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#14: Chuyện cái thùng nước vo gạo đầu ngõ…</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 28 Aug 2015 15:40:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=116</guid>
		<description><![CDATA[9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về: “Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về:</p>
<p>“Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba mẹ. Mẹ thu xếp dọn dẹp nhà cửa và lo cơm nước giúp con. Bạn con là dân thành phố nên con không muốn anh ấy có ấn tượng không tốt về nhà mình nên mẹ phải chuẩn bị chu đáo đó.”</p>
<p>Chưa đợi mẹ cô nói gì, cô con gái ấy đã vội vàng tắt máy.</p>
<p>Nghe điện thoại của con xong, mẹ chẳng biết là nên mừng nhiều hay lo nhiều hơn. Mẹ mừng vì nghe con gái nói có người yêu đã lâu, cứ thấp thỏm chờ đợi giờ mới được gặp mặt chàng rể tương lai nhưng mẹ lại lo nhiều hơn mừng. Mẹ lo nghĩ cách làm sao để đón tiếp con rể tương lai một cách chu đáo và để con vui lòng.</p>
<p><span id="more-116"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://static.ngankeo.vn/full/2014/7/24/42d33f8f01f8fbc4ed69e1be3e496655b3c99667.jpg" alt="" width="800" height="450" /></p>
<p>Thế là cả đêm mẹ trằn trọc, hết xoay mình lại trở người mãi mà không ngủ được. Bố thấy mẹ cọ quậy cũng thức giấc theo: “Sao không ngủ đi mà còn vắt tay lên trán thế?”.</p>
<p>Mẹ bảo: “Đang nghĩ xem ngày mai nấu món gì ngon để đón tiếp tụi nó đây. Bạn nó là dân thành phố, con nhà giàu chắc đã quen với món ngon, mấy món bình dị ở quê mình không biết nó có ăn được không? Không khéo lại làm con mình mất mặt thì tội nó”.</p>
<p>Nghe mẹ nói thế, ba cười: “Gì chứ thịt gà quê luộc chấm muối tiêu chanh và canh cá nấu ngọt ở quê mình thì còn gì bằng. Tuy bạn nó sống trên thành phố nhưng chắc gì có tiền đã ăn được mấy món ngon dân giã như ở quê mình. Bà khéo lo, cứ đi ngủ đi, mai còn dậy sớm đi chợ.”</p>
<p>Nghe ba nói thế, mẹ thấy cũng có lý nên tranh thủ chợp mắt tí.</p>
<p>Khi trời còn mờ sương, mẹ thức dậy, dắt chiếc xe đạp cũ ra sân. Ba cũng dậy theo. Mẹ đi chợ nhưng không quên dặn ba quét dọn nhà cửa, sân vườn cho sạch chứ con nó về sớm lắm. Ba cười và nói với mẹ: “Đón con rể mà bà còn lo như là đón chủ tịch huyện, lo đi chợ sớm chứ hết đồ tươi ngon đó. Mọi việc dọn dẹp ở nhà cứ để đấy.”</p>
<p>Vì chợ khá xa nên mẹ phải đi từ sớm mới có thể mua được đồ ăn tươi ngon, mẹ mua ngay 1 bịch bánh bèo – món ăn mà ngày bé nó thích ăn nhất, mẹ còn mua thêm những bịch chè đậu mà ngày xưa, nó hay đòi theo mẹ đi chợ để ăn… Mẹ toàn mua những món mà nó rất thích. Mẹ vội vàng mua những món cần thiết rồi tranh thủ đạp xe về nhà thật nhanh để còn kịp nấu nướng.</p>
<p>Về đến nhà cũng gần 9h sáng, chẳng kịp thay quần áo, mẹ lao ngay vào bếp. Ba biết mẹ vội nên cũng xuống bếp phụ mẹ một tay. Bố làm gà còn mẹ thì chuẩn bị nấu canh cá. Hôm nay mẹ mua được mớ cá đồng tươi nên nồi canh cá mẹ nấu ngon hơn hẳn. Thấy mẹ thế, ba bảo ghen tỵ với con rể, được mẹ nấu toàn món ngon, chứ thường ngày, mẹ toàn cho ba ăn những món giản dị hơn nhiều. Mẹ chỉ nhìn ba rồi cười ấm áp.</p>
<p>Vừa nấu xong canh, gà cũng vừa chín thì có tiếng xe máy đi vao nhà. Biết là con gái đã về, mẹ mừng quá đến nỗi chẳng kịp rửa tay chân gì hết mà chạy nhanh ra sân để đón con.</p>
<p>Trong khi “con rể tương lai” thấy ba mẹ thì tươi cười chào hỏi thì cô con gái cưng thì tỏ vẻ không vui, còn cau có khi mẹ hỏi chuyện. Mẹ bảo 2 đứa vào nhà nghỉ ngơi, rồi mẹ mang những món quà quê mà ngày còn bé, cô rất thích ăn để 2 đứa cùng ăn, còn mẹ thì lo xuống bếp chuẩn bị dọn cơm trưa.</p>
<p>Suốt bữa cơm, ba mẹ hỏi chuyện bạn trai của cô rất vui vẻ, còn cô thì chẳng nói gì, lại tỏ vẻ khó chịu khiến mẹ lo lắng. Chỉ đến khi cô phụ mẹ dọn dẹp chén bát, mẹ hỏi sao cô không vui thì cô mới nói thẳng: “Hôm qua con đã dặn mẹ là dọn dẹp nhà cửa rồi mà sao hôm nay, mẹ vẫn để cái thùng nước vo gạo đen xì chình ình trước ngõ nhà mình vậy, đi vào là cái thùng ấy đập ngay vào mắt rồi, mẹ làm con xấu mặt với anh ấy…”</p>
<p>Chẳng thể nói được gì hơn, mẹ lặng người trước những lời trách móc của cô con gái. Cũng chẳng cho mẹ được giải thích, cô bỏ lên nhà trên với bạn trai, để mẹ dọn dẹp một mình dưới bếp.</p>
<p>Vừa dọn dẹp xong, mẹ tưởng 2 đứa sẽ ở lại nhà chơi vài ngày, nhưng ai dè, cô bảo chiều cô sẽ lên lại thành phố luôn vì ngày mai có hẹn. Mẹ cũng chẳng thể nói được gì, vội lấy cái nón lá, mẹ cầm theo 1 cái túi nilong, mẹ ra vườn hái vội những quả chanh tươi mọng nước để cô mang lên pha nước uống cho những ngày hè nắng nóng. Mẹ còn hì hụi ra ổ gà mái vừa đẻ trứng, gói ghém cho cô chục quả trứng gà ta ngon lành để con bồi bổ.</p>
<p>Đến khi cô và bạn trai đi lên thành phố, ba mới nói với mẹ: “Không biết là nó bận việc thật hay sợ ở nhà mất điện chịu không được? nên mới lấy cớ lên sớm. Còn chuyện cái thùng nước vo gạo trước ngõ mà nó cằn nhằn bà, chẳng lẽ nó đã quên rằng nó lớn khôn được như thế này là nhờ cái thùng nước vo gạo ấy? Chính tay bà phải đi lấy từng thùng nước vo gạo nuôi lợn mới có tiền nuôi nó ăn học. Vậy mà giờ nó lại nói thế, con này cưng quá thành hư rồi bà nó.”</p>
<p>Mẹ không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà tiếp tục những công việc ngày thường và bố biết, mẹ đang rất buồn nhưng đâu giận nó, vì mẹ yêu thương nó như thế nào cơ mà…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#7: Mẹ điên &#8211; Truyện ngắn.</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/15/7-me-dien-truyen-ngan/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/15/7-me-dien-truyen-ngan/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Aug 2015 11:26:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.langvietonline.net/anhuyblog/?p=59</guid>
		<description><![CDATA[Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;">Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi &#8220;Cút cho xa!&#8221;. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.</p>
<p>Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi &#8220;đứa nối dõi&#8221; sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.<br />
<span id="more-59"></span><br />
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: &#8220;Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!&#8221;. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.</p>
<p>Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: &#8220;Đưa, đưa tôi&#8230;&#8221; bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: &#8220;Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!&#8221;. Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có &#8220;bệnh thần kinh&#8221;, nếu lây sang tôi thì phiền lắm.</p>
<p>Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.</p>
<p>Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: &#8220;Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ &#8220;lệnh tiễn khách&#8221; liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: &#8220;Đừng&#8230; đừng&#8230;&#8221;. Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: &#8220;Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?&#8221;</p>
<p>Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, &#8220;phầm!&#8221; một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.</p>
<p>Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: &#8220;Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!&#8221;.</p>
<p>Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: &#8220;Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!&#8221;. Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.</p>
<p>Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.</p>
<p>Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: &#8220;Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi.&#8221; Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ &#8220;bà lang sói&#8221;, thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi.</p>
<p>Ngày đó, tôi làm gì biết &#8220;điên&#8221; nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?</p>
<p>Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.</p>
<p>Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: &#8220;Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!&#8221; Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.</p>
<p>Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: &#8220;Thụ&#8230; bóng&#8230; bóng&#8230;&#8221;. Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng.</p>
<p>Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: &#8220;Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!&#8221;</p>
<p>Tôi tức tối đáp lại nó: &#8220;Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!&#8221; Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.</p>
<p>Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi &#8220;Mẹ!&#8221;, khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.</p>
<p>Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi &#8220;quan sát học hỏi&#8221;, bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.</p>
<p>Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ &#8220;cỏ lợn&#8221;. Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: &#8220;Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được&#8230;&#8221;</p>
<p>Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: &#8220;Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà&#8230;&#8221;</p>
<p>Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: &#8220;Đừng&#8230; đừng&#8230;&#8221;. Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: &#8220;Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được&#8230;&#8221;</p>
<p>Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: &#8220;Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!&#8221; Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: &#8220;Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!&#8221; Tôi vùng vằng bĩu môi: &#8220;Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!&#8221;</p>
<p>&#8220;A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!&#8221; Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: &#8220;Đánh tôi, đánh tôi!&#8221;</p>
<p>Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: &#8220;Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!&#8221;. Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.</p>
<p>Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: &#8220;Thụ&#8230; ô&#8230;&#8221;. Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc.</p>
<p>Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng &#8220;vút&#8221; kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp &#8220;bay&#8221; ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp.</p>
<p>Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.</p>
<p>Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: &#8220;Mẹ!&#8221; đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói.</p>
<p>Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về.</p>
<p>Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: &#8220;Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra.&#8221;</p>
<p>Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha.</p>
<p>Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. &#8220;Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!&#8221;. Cha lại nhìn tôi nói: &#8220;Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!&#8221;. Tôi gật đầu, tôi hiểu.</p>
<p>Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://i27.photobucket.com/albums/c183/ahxl/3u7B319ZNCe2085l.jpg" alt="" width="350" height="229" /><br />
Một góc Khu tự trị Ân Thi-tỉnh Hồ Bắc (TQ)</p>
<p style="text-align: left;">Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.</p>
<p>27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: &#8220;Ngọt quá, ở đâu ra?&#8221; Mẹ nói: &#8220;Tôi&#8230; tôi hái&#8230;&#8221; không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: &#8220;Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!&#8221;. Mẹ cười hì hì.</p>
<p>Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: &#8220;Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!&#8221; Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: &#8220;Mẹ mày có nói gì không?&#8221; Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:&#8221; Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!&#8221;</p>
<p>Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: &#8220;Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!&#8221; Tôi nói: &#8220;Thím, thím đừng doạ cháu&#8230;&#8221;. Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi&#8230;</p>
<p>Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: &#8220;Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ&#8230; Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào&#8230;&#8221; Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.</p>
<p>Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, &#8220;bay&#8221; thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: &#8220;Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!&#8221;.</p>
<p class="ctcSource" style="text-align: right;"><em>Nguyên tác</em> : <strong>Vương Hằng Tích,</strong> <em>dịch giả</em>: <strong>Trang Hạ</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/15/7-me-dien-truyen-ngan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#1: Hai “ăn mày” đi dự đám cưới</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/12/5/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/12/5/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Aug 2015 20:38:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.langvietonline.net/wp/?p=5</guid>
		<description><![CDATA[Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: “Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy? ………Sau khi đọc xong tôi đã khóc.. Xin hãy kiên nhẫn đọc tiếp……….. Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h4>Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: “Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?</h4>
<h4>………Sau khi đọc xong tôi đã khóc..</h4>
<p>Xin hãy kiên nhẫn đọc tiếp………..</p>
<p>Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.</p>
<p>Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.</p>
<p><em>“Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực”.</em></p>
<p>Tôi nói: <em>“Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?”</em></p>
<p><span id="more-5"></span></p>
<p>Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi “bịch” xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và  bà thím của mình.</p>
<p>Tôi khẽ liếc mẹ một cái, ý nói rằng suýt chút nữa đã đuổi người thân đi rồi.</p>
<p>Mẹ nói: “Thiên Trì, con không phải là cô nhi sao? Vậy thì người thân ở đâu ra vậy?”</p>
<p>Thiên trì sợ mẹ, cúi gầm mặt xuống nói đó là họ hàng xa của anh, rất lâu đã không qua lại rồi, nhưng kết hôn là  chuyện lớn, trong nhà ngay cả một người thân cũng không đến, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc, vậy nên…..</p>
<p>Tôi dựa vào vai Thiên Trì, trách anh có người  thân đến mà không nói sớm, chúng ta nên đặt cho họ một bàn, nếu đã là họ hàng thân thích thì không thể ngồi ở bàn dự bị được.</p>
<p>Thiên Trì ngăn lại, nói là cứ để họ ngồi ở đó đi, ngồi ở bàn khác họ ăn uống cũng không thấy thoải mái.</p>
<p>Mãi đến lúc mở tiệc, ông chú và bà thím cũng vẫn ngồi ở bàn đó.</p>
<p>Lúc mời rượu đi ngang qua bàn hai người ngồi, Thiên Trì do dự một hồi rồi vội kéo tôi đi ngang qua. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi, tôi kéo Thiên Trì trở lại: “Ông chú, bà thím, chúng con xin kính rượu hai người!”.</p>
<p>Hai người ngẩng đầu lên, có phần ngạc nhiên nhìn chúng tôi.</p>
<p>Đầu tóc hai cụ đều đã bạc trắng hết cả, xem ra già nhất cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, đôi mắt của thím rất sâu, mặt tuy đối diện với tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, chớp giật liên hồi.</p>
<p>Tôi lấy tay quơ qua quơ lại vô định trước mặt bà thím, không thấy có phản ứng gì, thì ra bà thím là một người mù.</p>
<p><em>“Ông………ông chú…. bà thím….., đây là vợ con Tiểu Khiết, bây giờ chúng con xin được kính rượu hai người!”,</em> Thiên Trì đang dùng giọng quê để nói chuyện với họ.</p>
<p>“Ờ…..ờ……”, ông chú nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, tay trái vịn vào vai của thím, còn tay phải run run nhấc ly rượu lên, lòng bàn tay đều là những vết chai màu vàng, giữa những khe móng tay dày cộm còn dính lại bùn đất màu đen.</p>
<p>Những tháng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khiến cho họ bị còng lưng quá sớm. Tôi kinh ngạc phát hiện rằng, chân phải của ông chú là một khoảng trống không.</p>
<p>Bà thím thì bị mù, ông chú thì bị què, sao lại trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế?</p>
<p><em>“Đừng có đứng nữa, hai người hãy ngồi xuống đi”.</em></p>
<p>Tôi đi sang dùng tay dìu họ. Ông chú loạng choạng ngồi xuống, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi .</p>
<p>Tôi nói với Thiên Trì rằng: <em>“Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây”.</em></p>
<p>Thiên Trì gật gật đầu không có nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.</p>
<p><b>Đêm trừ tịch đầu tiên sau ngày cưới</b></p>
<p>Thiên Trì bảo rằng dạ dày bị đau nên không ăn cơm tối được, cứ thế đi về phòng ngủ. Tôi bảo mẹ hãy nấu chút cháo, rồi cũng theo vào phòng. Thiên Trì nằm trên giường, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.</p>
<p>Tôi bảo: <em>“Thiên Trì không nên như vậy, đêm trừ tịch đầu năm mà không ăn cơm tối với cả nhà, lại còn chạy về phòng như thế nữa. Cứ như là cả nhà em bạc đãi anh vậy, cứ mỗi lần đến ngày lễ Tết đều bị đau dạ dày, sao lại có chuyện như vậy được? Thật ra em biết anh không phải là bị đau dạ dày, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”</em></p>
<p>Thiên Trì rầu rĩ một hồi lâu, rồi nói: <em>“Xin lỗi, chỉ là anh nhớ đến ông chú và bà thím, còn có ba mẹ đã mất của anh nữa. Anh sợ trong lúc ăn cơm không nhịn được, sẽ khiến cho ba mẹ không vui nên mới nói là bị đau dạ dày”.</em></p>
<p>Tôi ôm chầm lấy anh, nói: <em>“Ngốc quá, nhớ họ thì khi đón Tết xong chúng ta sẽ cùng đi thăm họ là được rồi, hơn nữa em cũng rất muốn biết là hai người họ sống thế nào”.</em></p>
<p>Thiên Trì nói: <em>“Thôi, đường núi đó rất khó đi. Em sẽ mệt, hãy đợi khi nào đường xá thông suốt, chúng ta khi đó chắc cũng đã có con cái rồi, lúc đó sẽ dẫn em đến đó thăm họ vậy”.</em></p>
<p>Trong lòng tôi rất muốn nói: <em>“Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!”, n</em>hưng không dám nói ra, chỉ nói hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ vậy!<a title="Chia sẻ tin tức thời sự, tâm linh, bí ẩn cuộc sống" href="http://tinhhoa.net/" target="_blank"><img src="http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg" alt="" width="1" height="1" /></a></p>
<p><b>Giữa kì trung thu năm thứ hai</b></p>
<p>Tôi vừa khéo đang công tác ở bên ngoài, Tết Trung Thu ngày đó lại không về nhà được.</p>
<p>Tôi rất nhớ Thiên Trì và ba mẹ, nên liền gọi điện cho Thiên Trì nấu cháo điện thoại rất lâu.</p>
<p>Tôi hỏi Thiên Trì rằng những lúc nhớ tôi ngủ không được thì làm thế nào đây?</p>
<p>Thiên Trì bảo là lên mạng hoặc là xem ti vi, nếu như vẫn không được thì nằm ở đó, mở to mắt mà nhớ tôi vậy.</p>
<p>Buổi tối hôm đó, chúng tôi nói chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin mới thôi.</p>
<p><strong>Vốn dĩ muốn chọc ghẹo chồng một chút, thật không ngờ……</strong></p>
<p>Nằm trên giường ngủ trong khách sạn, nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được. Mở to đôi mắt mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, tôi thất sự rất nhớ Thiên Trì, nhớ ba và mẹ.</p>
<p>Nghĩ rằng Thiên Trì chắc cũng không ngủ được, nói không chừng vẫn còn đang ở trên mạng.</p>
<p>Tôi liền bật dậy mở vi tính, tạo một cái nick mới tên là “lắng nghe lòng bạn”, để chọc ghẹo Thiên Trì một chút. Dò tìm một chút, quả nhiên Thiên Trì vẫn còn ở đó, tôi chủ động nhập nick của anh, anh chấp nhận.</p>
<p>Tôi hỏi anh: <em>“Ngày Tết trung thu muôn nhà đoàn viên như thế này, sao anh vẫn còn dạo chơi trên mạng vậy?”</em></p>
<p>Anh trả lời: <em>“Vì vợ tôi đang đi công tác bên ngoài, tôi nhớ cô ấy đến không ngủ được, vậy nên lên mạng xem thế nào”.</em></p>
<p>Tôi rất vừa ý với câu nói này.</p>
<p>Tôi lại gõ tiếp: <em>“Vợ không có nhà, có thể tìm một người tình khác để thay thế mà, giống như nói chuyện trên mạng vậy nè, tâm sự để tự an ủi mình một chút”.</em></p>
<p>Một lúc lâu, anh ấy mới trả lời lại: “<em>Nếu như cô muốn tìm người tình, vậy thì xin lỗi vậy, tôi không phải là người cô cần tìm, tạm biệt”.</em></p>
<p><em>“Xin lỗi, tôi không phải là có ý đó, anh đừng giận nha”</em>, Pa….pa…pa…Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho anh.</p>
<p>Một lát sau, anh ấy hỏi tôi: <em>“Sao bạn lại dạo chơi trên mạng vậy?”</em></p>
<p>Tôi nói: <em>“Tôi làm việc bên ngoài, bây giờ cảm thấy rất nhớ ba và mẹ. Lúc nãy cũng vừa mới nói chuyện với bạn trai xong, nhưng vẫn không ngủ được, liền lên mạng để giải trí một chút”.</em></p>
<p><em>“Tôi cũng rất nhớ ba và mẹ tôi, chỉ có điều là người thân đang ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được”.</em></p>
<p><em>“Người thân ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được. Nói vậy là sao?”.</em></p>
<p>Tôi lặp lại câu này rồi gửi cho anh.</p>
<p>Tôi có chút khó hiểu, Thiên Trì sao lại nói những lời như thế?</p>
<p><em>“Bạn tên là ‘lắng nghe lòng bạn’, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe vậy. Có một vài chuyện mà để trong lòng quá lâu thế nào cũng sẽ sinh bệnh, đem nói ra chắc sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao đi nữa tôi và bạn cũng không biết gì nhau, bạn cứ xem như là nghe một câu chuyện vậy”.</em></p>
<p><b>Thế là, tôi tình cờ biết được câu chuyện mà Thiên Trì đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay</b></p>
<p>30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì ông bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không có cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái bị mù. Ông già đó bị bệnh rất nặng, ba tôi thấy họ đáng thương liền bảo họ vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này con gái của ông già đó, cũng chính là cô gái mù kia đã được gả cho ba tôi.</p>
<p>Hai năm sau thì sinh ra tôi.</p>
<p><b>Nhà chúng tôi sống rất kham khổ, nhưng trước sau tôi vẫn không hề đói bữa nào</b></p>
<p><img class="size-full wp-image-113972 aligncenter" title="Hai ăn mày đi dự đám cưới, câu chuyện xúc động lòng người" src="http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/cha-me-gia.jpg" alt="Gia đình, con cái, cha mẹ già, Bài chọn lọc, " width="600" height="363" data-lazy-loaded="true" /></p>
<p>Ba mẹ không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy cả máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.</p>
<p>Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói những đứa trẻ trong thành đi học đều  được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn cả những đứa trẻ khác trong thành.</p>
<p>Vậy mà trước sau họ đều không ăn, có lần tôi nhìn thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ trứng, tôi liền ôm chầm lấy bà khóc sướt mướt. Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu ăn trứng nữa, ba tôi sau khi biết  được đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp, điều kiện tiên quyết chính là chia đều quả trứng đó để ba người chúng tôi cùng nhau ăn. Tuy họ đã đồng ý, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có vậy thôi.</p>
<p>Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều gọi tôi là con của ông chồng què  bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy có người gọi tôi như vậy, thì nhất định sẽ liều mạng với người đó.</p>
<p>Mẹ nhìn không thấy thì sẽ lấy miếng gạch mà ném loạn xạ cả lên, miệng chửi rằng: <em>“Cái đồ trời đánh nhà chúng mày, chúng tôi tuy bị què bị mù, nhưng con chúng tôi bình thường lành lặn, nên không cho phép chúng mày gọi như thế. Sau này chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao cả”.</em></p>
<p>Kì thi trung học năm đó, đứa con trai của vợ chồng què mù kia thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt một phen. Mọi người trong thị trấn đã chu cấp tất cả số tiền học phí thay nhà chúng tôi, ngày tiễn tôi đi lên thành phố học, ba tôi cũng lần đầu tiền bước ra khỏi làng vùng sâu vùng xa này.</p>
<p>Lúc lên xe, nước mắt tôi chảy mãi không dừng,</p>
<p><b>Ba một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi</b></p>
<p><em>“Vào thành phố rồi hãy cố gắng học hành, sau này sẽ tìm được việc làm và lấy vợ ở đó luôn. Người khác mà có hỏi đến ba mẹ con thì con hãy nói rằng con là trẻ mồ côi, không có ba mẹ, nếu không thì người khác sẽ xem thường con cho xem. Nhất là con sẽ không lấy được vợ, người ta sẽ chê bai con. Nếu làm lỡ việc lấy vợ của con thì ba cũng không còn mặt mũi nào để đi gặp tổ tiên nữa”.</em></p>
<p><em>“Ba!”, t</em>ôi bảo ông đừng nói nữa, <em>“đây là những lời gì thế, chỉ có những kẻ không ra gì mời không chịu nhận ba mẹ thôi?”</em></p>
<p>Mẹ cũng nói<em>: “Những lời này đều đúng cả đấy, con phải nghe mới được. Con có còn nhớ lúc còn ở trong trường hay không? Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người thì lập tức khinh thường chế giễu con ngay. Lúc mới bắt đầu, ngay cả thầy cô trong trường cũng không thích con. Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con”.</em></p>
<p>Nói xong, bà vừa khóc vừa lau nước mắt.</p>
<p>Ba nó: <em>“Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, hễ dẫn về nhà, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy”.</em></p>
<p>Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi, rồi dẫn mẹ đi mất. Tôi đứng lặng nhìn theo hình bóng của họ, nước mắt chảy mãi không thôi.</p>
<p>Nghe kể đến đây, khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay, tàn tật không phải là lỗi của họ, đó chẳng qua chỉ là số mệnh buộc họ phải thế, nhưng họ đã sinh cho tôi một Thiên Trì hoàn mỹ.</p>
<p><b>Thiên Trì ngốc nghếch này, cha mẹ như thế này, thử hỏi còn có cha mẹ nào hoàn mỹ hơn thế nữa chứ.</b></p>
<p>Tôi rất tức giận, sao anh ấy lại xem thường tôi như thế?</p>
<p><em>“Vậy sau đó, anh liền nói với vợ anh rằng họ chính là ông chú và bà thím của anh sao?”</em>.Tôi gõ câu hỏi này rồi gửi cho anh</p>
<p><em>“Vốn dĩ tôi không tin. Người vợ tôi tìm là tôi, chứ không phải ba mẹ, tại sao ngay cả ba mẹ cũng không thể nhận chứ?</em></p>
<p><em>Vậy mà tôi ở bên ngoài mười năm, ba mẹ không hề đến trường thăm tôi dù chỉ một lần.</em></p>
<p><em>Năm đầu tiên làm việc, tôi muốn dẫn họ vào thành phố chơi, họ đều không chịu, nói rằng nếu chẳng may để cho người khác biết ba mẹ tôi là người tàn tật, họ sẽ bôi tro trát trấu lên mặt tôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ của tôi”.</em></p>
<p><b>Người thân ở bên ngoài, con muốn tận hiếu mà không được</b></p>
<p>Cả đời họ đều ở trong vùng núi xa xôi mà không muốn ra ngoài.</p>
<p>Mẹ có nói rằng bà chính là từ thành thị đến đây, nhưng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.</p>
<p>Sau này, tôi đã quen một người bạn gái, khi tôi cho rằng  thời cơ đã chín muồi rồi, liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến.</p>
<p>Nào có ngờ đâu, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn một bữa liền bỏ đi ngay, tôi vội đuổi theo sau, cô ấy nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không sống nổi. Còn nói gien nhà chúng tôi có vấn đề, con cái sau này nhất định cũng sẽ không được khỏe mạnh.</p>
<p>Nghe xong những lời này, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy rằng đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, còn ba thì luôn miệng trách mắng tôi. Bảo tôi không nghe những lời họ nói, không muốn đứt hương hỏa nhà chúng tôi.</p>
<p><b>Về sau, tôi đã quen bạn gái thứ hai, chính là vợ tôi bây giờ.</b></p>
<p>Tôi rất yêu cô ấy, ngay cả nằm mơ tôi cũng sợ mất cô ấy, nhà của cô ấy lại giàu có, họ hàng thân thích đều là những người có địa vị trong xã hội.</p>
<p>Đã có vết xe đổ lần trước rồi, tôi rất sợ, đành phải làm đứa con bất hiếu.</p>
<p>Nhưng mỗi lần đến ngày lễ Tết tôi đều nhớ đến họ, trong lòng như có tảng đá lớn đè lên, rất khó chịu.</p>
<p><em>“Vậy anh trước giờ không nói cho vợ anh biết sao? Biết đâu cô ấy sẽ thông cảm chuyện này thì sao?”</em><a title="1001 bí ẩn, những điều chưa thể lý giải" href="http://tinhhoa.net/1001-bi-an/"><img src="http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg" alt="" width="1" height="1" /></a></p>
<p><em>“Tôi chưa từng nói, cũng không dám nói. Nếu như cô ấy chấp nhận, tôi nghĩ rằng mẹ vợ tôi cũng sẽ không chấp nhận. Tôi sống cùng với họ, ba vợ là người rất có tiếng tăm bên ngoài. Nếu như ba mẹ tôi đến rồi, không phải là bôi tro trát trấu vào mặt họ sao? Tôi cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc ra ngoài công tác, học tập mà lén lén trở về thăm họ một lúc…</em></p>
<p><em>Cảm ơn bạn đã nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ lòng tôi đã  thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn nhiều rồi”.</em></p>
<p>Sau khi tắt máy rồi, tôi vẫn không sao ngủ được.</p>
<p>Ai cũng bảo là con cái không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, nhưng hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì đây?</p>
<p>Tôi hiểu được chỗ khó xử của Thiên Trì, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ anh.</p>
<p>Nhưng họ lại không biết rằng cả hai đã đẩy người vô tội là tôi vào trong nghịch cảnh vô tình vô nghĩa.</p>
<p>……..</p>
<p>Trời vừa sáng, tôi liền đến gõ cửa phòng ban giám đốc, nói với ông ấy rằng những sự việc còn lại xin ông toàn quyền xử lý, tôi có chuyện vô cùng quan trọng cần phải làm ngay, mọi chuyện giờ đều phải trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi vội thu dọn ít đồ, rồi đi thẳng ra trạm xe lửa. Cũng may, tôi đã bắt được chuyến xe lửa đầu tiên.</p>
<p>Con đường núi đó quả thật là rất khó đi.</p>
<p>Vừa mới bắt đầu hai chân đã mỏi đến không còn chút sức lực nào nữa, về sau bàn chân sưng phồng cả lên, không thể nào đi tiếp được nữa.</p>
<p>Ngay lúc giữa trưa, trời lại nắng gắt, tôi đành phải ngồi nghỉ bên đường một lúc.</p>
<p>Nước uống mang theo trên người gần như sắp uống hết cả rồi, mà tôi cũng không biết phía sau còn bao nhiêu lộ trình phải đi nữa.</p>
<p>Cởi giày, bóp cho mụn nước dưới chân chảy ra, lúc đó đau đến nỗi tôi khóc bật thành tiếng, thật sự muốn gọi điện bảo Thiên Trì đến rước tôi về nhà, nhưng lại thôi tôi phải có chịu đựng. Tôi lấy tay tóm lấy một nắm hoa cỏ lau ở ven đường lót vào dưới chân, cảm thấy bàn chân thoải mái hơn nhiều.</p>
<p>Nghĩ đến ba mẹ của Thiên Trì, bây giờ vẫn còn làm việc vất vả ở nhà, bàn chân bỗng nhiên tràn trề sức lực, đứng thẳng dậy mà tiếp tục đi tiếp về phía trước. Khi trưởng thôn dẫn tôi đến trước cửa nhà của Thiên Trì, một vùng trời kia, ráng chiều đỏ rực đang chiếu lên cây táo lâu năm trước cửa nhà họ.</p>
<p>Dưới cây táo, ông chú của Thiên Trì, không phải, ba của Thiên Trì đang ngồi ở đó, nhìn ông còn già hơn nhiều so với lúc đám cưới. Tay đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật kia của ông.</p>
<p>Mẹ thì quỳ ở dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong, bàn tay bà đang gom những hạt bắp lại thành đống.</p>
<p>Tôi từng bước từng bước đi về phía họ, ba vừa nhìn thấy tôi, quả bắp ông đang cầm trên tay liền rơi xuống đất, miệng há thật to, giật mình hỏi: <em>“Con, sao con lại đến đây?”</em></p>
<p>Mẹ ở bên cạnh hỏi dò:<em> “Ba nó à, ai đến vậy?”</em></p>
<p><em>“ Vợ…vợ của Thiên Trì”.</em></p>
<p><em>“Hả. Ở đâu?”,</em> mẹ hoảng hốt dùng tay sờ soạng chung quanh để tìm về phía tôi.</p>
<p>Tôi khom lưng đặt hành lí xuống đất, sau đó dùng tay nắm chặt tay bà, quỳ mọp xuống đất, nghẹn ngào nói với ba mẹ rằng: <em>“Ba! Mẹ! Con đến đón ba mẹ về nhà đây!”</em></p>
<p>Ba ho vài tiếng, nước mắt chảy dài khắp gương mặt chi chít nếp nhăn.</p>
<p><em>“Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta không hề nuôi vô ích!”</em></p>
<p>Còn mẹ thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt từ trong hốc mắt của bà chảy xuống cổ tôi.</p>
<p><b>Khi tôi dẫn ba mẹ đi, mọi người trong làng đều đốt pháo hoan hô.</b></p>
<p>Tôi một lần nữa lại thấy tự hào vì ba mẹ.</p>
<p>Khi Thiên Trì mở cửa ra, nhìn thấy ba và mẹ đứng ở bên trái bên phải tôi, không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào.</p>
<p>Tôi nói: <em>“Thiên Trì, em chính là người đã đọc câu chuyện của anh đó, em đã đón ba mẹ chúng ta về rồi này. Ba mẹ hoàn mỹ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”</em></p>
<p>Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.</p>
<p>Ba và mẹ, hai từ ngữ thần thánh, thiêng liêng bao quát hết thảy tình yêu trên thế gian này, thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Tiểu Thiện, dịch từ cmoney.tw</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/12/5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
