<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>AnHuy Blog &#187; suy ngẫm</title>
	<atom:link href="https://anhuy.intienloan.com/tag/suy-ngam/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://anhuy.intienloan.com</link>
	<description>Viết cho tương lai chúng ta</description>
	<lastBuildDate>Thu, 11 Jun 2026 16:41:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.30</generator>
	<item>
		<title>#35 Bao nhiêu tiền 1 trái dừa?</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/35-bao-nhieu-tien-1-trai-dua/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/35-bao-nhieu-tien-1-trai-dua/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 09:40:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kinh doanh]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=219</guid>
		<description><![CDATA[Một cô gái hỏi: &#8221; Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?&#8221; Ông già bán dừa trả lời cô ta, &#8221; Thưa cô 10 ngàn 1 trái.&#8221; Cô gái nói, &#8221; bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được tôi đi chỗ khác.&#8221; Người bán hàng trả lời: &#8221; cô lấy [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Một cô gái hỏi: &#8221; Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?&#8221;</p>
<p>Ông già bán dừa trả lời cô ta, &#8221; Thưa cô 10 ngàn 1 trái.&#8221;<br />
Cô gái nói, &#8221; bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được tôi đi chỗ khác.&#8221;</p>
<p>Người bán hàng trả lời: &#8221; cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”</p>
<p>Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng.</p>
<p><span id="more-219"></span></p>
<p><img class="alignnone" src="https://buihuuminhsang.files.wordpress.com/2017/10/22154678_271688213350504_5753902589708739300_n.jpg" alt="" width="637" height="960" /></p>
<p>Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng. 2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.</p>
<p>Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 850k, cô gái đưa 900 k và nói với ông chủ quán: &#8221; khỏi thối&#8221;</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp.</p>
<p>Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?</p>
<p>Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng.</p>
<p><strong>Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: &#8220;đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện”</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/35-bao-nhieu-tien-1-trai-dua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#34 Chuyện Đám Cưới</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 09:14:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=214</guid>
		<description><![CDATA[Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể: Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu. Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu. Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể:</p>
<p>Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu.</p>
<p>Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu.</p>
<p>Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không phải cậu.</p>
<p>Nhưng, có thể đi cùng cô ấy suốt cuộc đời, đó là cậu chứ không phải là tôi.</p>
<p>Nếu có một ngày cậu không yêu cô ấy nữa. Đừng phản bội cô ấy, Đừng đánh cô ấy. Hãy nói với tôi, Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà!<br />
<span id="more-214"></span><br />
Cậu con rể quỳ xuống và lúc đó các khách mời đều rơi nước mắt.</p>
<p><strong>Nếu bạn là người đàn ông, xin hãy tự tế với người phụ nữ bên cạnh mình, bởi vì họ là những người con gái quý báu của người khác. Lúc tiêu tiền là ở nhà bố mẹ đẻ, Lúc khôn lớn lên kiếm tiền là ở nhà chồng. Thế nên bạn nên nhớ ngoài cha mẹ của họ ra, họ không nợ bất kì ai.</strong></p>
<p><img class="alignnone" src="https://ins.dkn.tv/wp-content/uploads/2018/04/tai-xuong-1.png" alt="" width="720" height="654" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#33 Ba điều tôi khuyên bạn đừng làm</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 08:51:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=211</guid>
		<description><![CDATA[1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh lẽo trong 6 tấm ván hoặc chui vào lọ sành. Đồng ý là phải có nhà cửa đàng hoàng nhưng đừng quá sức. Thử hỏi, mỗi ngày bạn ở nhà mấy giờ đồng hồ và khi ở nhà thì là hầu hết là lúc mình nhắm mắt. Vì thế, nhà &#8230;to hay bé, xấu hay đẹp cũng không có gì khác nhau là mấy.</p>
<p>2. Cho con cái quá nhiều: Người Việt Nam có câu “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” thế nên, nhiều người có bao nhiêu cho con hết. Cho nhiều quá nên con cái chẳng biết tự lo gì, có khi 30 tuổi rồi vẫn còn phụ thuộc vào cha mẹ.<br />
<span id="more-211"></span>Hơn nữa, nếu bạn cho con cái quá nhiều mà không lo được gì cho mình thì về già bạn sẽ làm cho con bạn phải khổ bởi bạn trở thành gánh nặng của chúng, đấy là chưa nói gì đến khi ốm đau, bệnh tật. Cho con vừa thôi và quan trọng là cho nó thành NGƯỜI, cho khả năng tự lập mới là quan trọng. Có cho nhiều thì cũng đừng cho hết, hãy giữ lại một phần để tự lo cho bản thân khi tuổi cao, sức yếu để con cháu đỡ khổ. Đừng quên rằng, tiền bạc là quyền lực của người già.</p>
<p>3. Để bản thân đau ốm và tự móc túi mình khi vào bệnh viện: Nhiều người chúng ta, cứ mải mê làm ăn, tích cóp mà không nghĩ cách bảo vệ sức khỏe, tiền bạc của mình. Vì thế, đến khi vào bệnh viện, thay vì có chỗ họ phải trả tiền cho mình chăm sóc sức khỏe thì hầu hết chúng ta lại phải tự móc túi mình ra mà chi phí. Đó là lý do đã thoát nghèo rồi lại bị tái nghèo. Khổ thân!</p>
<p>Ở đời có nhiều việc đừng làm, trong đó có 3 điều trên bạn nhé!</p>
<p>Tác giả: Lê Văn Quốc</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#32. 33 phép lịch sự tối thiểu chưa chắc ai cũng hiểu</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Sep 2017 09:14:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=204</guid>
		<description><![CDATA[1. Nếu bạn nói “tôi mời”, bạn là người thanh toán. Bạn có thể nói “Đi ăn đi” thì trong trường hợp này, ai trả phần của người đó. Nếu một người đàn ông đề nghị được thanh toán cho một người phụ nữ, thì cô ấy có thể đồng ý. 2. Đừng bao giờ [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Nếu bạn nói “tôi mời”, bạn là người thanh toán. Bạn có thể nói “Đi ăn đi” thì trong trường hợp này, ai trả phần của người đó. Nếu một người đàn ông đề nghị được thanh toán cho một người phụ nữ, thì cô ấy có thể đồng ý.</p>
<p>2. Đừng bao giờ ghé thăm mà không gọi trước. Nếu ai đó tới nhà bạn mà không báo trước, bạn có thể mặc áo choàng tắm và cuốn lô tóc để nói khéo rằng bạn đang không sẵn sàng để tiếp khách. Khi có khách không mời xuất hiện trước cửa, một phụ nữ Anh thường làm như thế này: cô ấy luôn đi giày, tay cầm mũ và ô. Nếu cô ấy thích vị khách đó, cô ấy sẽ nói “tôi vừa về nhà!”. Nếu không, cô ấy sẽ thở dài và nói: “Ôi tiếc quá, tôi đang chuẩn bị đi”.</p>
<p>3. Đừng để điện thoại lên bàn khi đang nói chuyện với người khác. Làm như vậy, bạn đang cho thấy mức độ quan trọng của thiết bị này trong cuộc sống của bạn, bạn đang tỏ ra chán nản với những gì đang diễn ra và bạn sẵn sàng dừng cuộc trò chuyện vô ích này lại để kiểm tra Instagram, trả lời một cuộc gọi quan trọng hay chơi game.</p>
<p>4. Nếu bạn đang đi cùng ai đó và người đó chào một người mà bạn không biết thì bạn cũng nên chào họ.</p>
<p><span id="more-204"></span></p>
<p>5. Đôi giày của bạn lúc nào cũng nên sạch sẽ.</p>
<p>6. Tránh nói những chuyện vô nghĩa qua điện thoại. Nếu bạn cần nói chuyện với ai đó, tốt nhất là nên gặp riêng người đó.</p>
<p>7. Nếu ai đó xúc phạm bạn, bạn không nên đáp trả hoặc to tiếng với họ. Việc bạn cần làm là mỉm cười.</p>
<p>8. Khi mượn xe của ai đó, hãy nhớ đổ đầy bình xăng như một cách cảm ơn.</p>
<p>9. Đừng dùng loa ngoài khi nói chuyện, trừ khi đang không thể cầm được điện thoại trên tay.</p>
<p>10. Vặn nhỏ âm thanh khi xem video, nghe nhạc hay chơi game ở nơi đông người. Tốt nhất là bạn nên có tai nghe.</p>
<p>11. Khi dùng điện thoại hoặc máy tính người khác, đừng vào những thư mục riêng của họ khi chưa được cho phép.</p>
<p>12. Nếu có cuộc gọi nhỡ, hãy lịch sự nhắn tin khi chưa thể gọi lại.</p>
<p>13. Một người đàn ông nên đi về phía bên tay trái của người phụ nữ. Quân nhân là trường hợp ngoại lệ duy nhất, vì họ phải luôn ở tư thế sẵn sàng để chào đồng đội.</p>
<p>14. Các lái xe nên nhớ rằng: Hành động đi nhanh qua vũng nước làm bắn lên người qua đường thực sự rất khó chấp nhận.</p>
<p>15. 9 điều nên được giữ bí mật: tuổi tác, tiền bạc, cãi vã trong gia đình, tôn giáo, các vấn đề sức khỏe, chuyện tình cảm, quà tặng, sự vinh danh và tình trạng bị thất sủng.</p>
<p>16. Một người đàn ông không bao giờ nên chạm vào một người phụ nữ mà không xin phép cô ấy. Điều này có nghĩa là những việc này không được chấp nhận: cầm tay cô ấy, chạm vào cô ấy trong cuộc trò chuyện, đẩy hoặc cầm vào phần trên khuỷu tay (trừ khi một người đàn ông đang giúp cô ấy ra hoặc vào xe, hoặc đi qua đường).</p>
<p>17. Nếu ai đó gọi cho bạn một cách thô lỗ, bạn không nên trả lời. Hãy là tấm gương về việc hành xử lịch sự.</p>
<p>18. Nguyên tắc vàng khi dùng nước hoa là dùng vừa phải. Nếu bạn vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa của mình vào buổi tối thì có nghĩa là mọi người đã quá mệt với nó rồi.</p>
<p>19. Một người đàn ông có giáo dục sẽ luôn thể hiện sự tôn trọng đúng mực với một người phụ nữ.</p>
<p>20. Khi có phụ nữ, hãy chỉ hút thuốc nếu được sự đồng ý của họ.</p>
<p>21. Dù bạn là ai – giám đốc doanh nghiệp, học giả, phụ nữ lớn tuổi hay một sinh viên, khi bước vào phòng, bạn nên là người đầu tiên chào mọi người.</p>
<p>22. Hãy tôn trọng sự riêng tư của thư tín. Cha mẹ không nên đọc thư của con. Vợ chồng cũng nên tôn trọng nhau như vậy. Kiểm tra túi của ai đó để tìm thư, những lời nhắn tình cảm hay những thứ khác là vô cùng khiếm nhã.</p>
<p>23. Đừng cố gắng chạy đua với thời trang. Tốt hơn là nên ăn mặc vừa phải, thậm chí là nếu không hợp thời trang thì cũng còn hơn là mặc một bộ đồ mới, hàng hiệu mà trông xấu tệ.</p>
<p>24. Nếu bạn được tha thứ sau khi xin lỗi, đừng lại gần đối phương tấn công họ một lần nữa. Bạn nên cố gắng tránh những lỗi như vậy trong tương lai.</p>
<p>25. Tránh cười, nói chuyện quá to, hay nhìn chằm chằm vào người khác.</p>
<p>26. Luôn luôn chừa thức ăn cho người mua chúng về, cho dù họ có khăng khăng rằng mình sẽ không ăn</p>
<p>27. Đảm bảo không quên trả lại những cuốn sách đã mượn về đọc.</p>
<p>28. Trả lại số tiền vay càng sớm càng tốt, đừng để đến lúc họ phải đòi.</p>
<p>29. Nếu ngủ lại nhà người khác, nhớ gấp gọn gàng chăn, gối trước lúc rời đi.</p>
<p>30. Khi được ai đó nấu ăn cho, rửa bát và dọn dẹp chắc chắn là việc bạn nên làm.</p>
<p>31. Đừng cãi nhau ở trốn công cộng. Chẳng có lí do gì để những người xung quanh chịu sự tức giận của bạn.</p>
<p>32. Người văn minh không chia tay bằng tin nhắn.</p>
<p>33. Đừng quên cảm ơn những người thân yêu và bạn bè. Họ giúp bạn không vì họ phải làm thế.</p>
<p style="text-align: right;">Tổng hợp</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#31 Hậu vận con người và đèn giao thông</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Sep 2017 08:51:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=201</guid>
		<description><![CDATA[Chắc các bạn không xa lạ gì với những cảnh cố tình vượt đèn đỏ. Chuyện này xảy ra ở mọi ngã tư trong thành phố. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó có thể là bất cứ ai, một anh thanh niên, một chị sồn sồn, một cô gái trẻ hay một lão [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Chắc các bạn không xa lạ gì với những cảnh cố tình vượt đèn đỏ. Chuyện này xảy ra ở mọi ngã tư trong thành phố. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó có thể là bất cứ ai, một anh thanh niên, một chị sồn sồn, một cô gái trẻ hay một lão già đầu bạc. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó thường không bao giờ bị cảnh sát giao thông phạt. Họ đủ khôn ngoan để chỉ vi phạm khi không có bóng công an.</p>
<p>Vượt lên trên đoàn người đang kiên nhẫn chờ đèn xanh, họ luồn lách, tăng ga, họ đạp phanh, đánh lái, họ khéo léo đi xuyên qua dòng xe cộ và thoát ra an toàn. Nhiều khi họ phải phanh lại giữa ngã tư vì xe đông quá, đứng trơ khấc giữa dòng người vừa né họ ra một cách khó chịu, vừa ném cho họ cái nhìn giận dữ hay khinh bỉ. Tôi đã nhiều lần cố gắng nhìn vào mắt những người cố tình vượt đèn đỏ này để cảm nhận suy nghĩ của họ. Tiếc thay, chưa lần nào tôi thành công. Họ luôn lẩn tránh ánh mắt của những người nhìn thẳng vào họ. Có lẽ họ thừa hiểu những gì họ vừa làm là sai trái.</p>
<p><span id="more-201"></span></p>
<p><iframe width="580" height="326" src="https://www.youtube.com/embed/99JU8WnzTEQ?feature=oembed" frameborder="0" allowfullscreen></iframe></p>
<p>Một lần tôi cố gắng bắt kịp một chị đưa con đi học, chị ta vừa cố tình vượt đèn đỏ và làm chiếc xe ô tô đi đúng đèn phải phanh gấp. Tôi nói với chị ta: Cháu ơi, cháu thương lấy đứa bé. Cháu vượt đèn đỏ như thế nhỡ làm sao lại khổ nó ra. Chị ta quay sang lườm tôi, vừa tăng ga vọt đi vừa văng lại câu nói không chủ ngữ: tổ sư, hãm.</p>
<p>Những người cố tình vượt đèn đỏ ấy tuy hiếm khi bị phạt bởi CSGT nhưng thực ra họ đang phải chịu một hình phạt lớn hơn nhiều đó là: <strong>Họ luôn là những người không bao giờ có thể thành đạt trong cuộc sống.</strong></p>
<p>Nếu bạn là người thường xuyên cố tình vượt đèn đỏ tôi cá là bạn không may mắn, mọi dự định tốt đẹp của bạn thường tan vỡ. . Nếu là học sinh, bạn luôn học kém và hạnh kiểm xấu, nếu là viên chức, bạn luôn bị sếp mắng mỏ và không tin tưởng, nếu là người buôn bán, bạn thường xuyên thua lỗ, nếu là doanh nhân, bạn sẽ phá sản nay mai. Công việc của bạn nếu không bấp bênh thì gia đình của bạn sóng gió lủng củng. Tóm lại trong cuộc sống bạn sẽ luôn xúi quẩy.</p>
<p>Bạn không tin ư? Hãy nhìn những người vượt đèn đỏ. Phải chăng họ là những doanh nhân thành đạt? phải chăng họ là những người hạnh phúc?, phải chăng họ là những người giầu có?<br />
Không! những người đó luôn giống nhau: đen đúa, bẩn bẩn, cau có và nhàu nát. Trên mặt họ không bao giờ có một nụ cười</p>
<p>Tại sao những người vượt đèn đỏ luôn là người thất bại? Bởi vì:</p>
<p><strong>1-Thiếu kiên nhẫn:</strong><br />
Khi bạn không đủ kiên nhẫn chờ đèn 30 giây thì bạn không thể đủ kiên nhẫn để theo đuổi bất cứ dự án tốt đẹp nào mà bạn ấp ủ. Bạn sẽ luôn bỏ cuộc giữa chừng. Sự thiếu kiên nhẫn luôn đi kèm với tính vội vàng hấp tấp và nóng vội. Bạn sẽ quay ngoắt sang việc khác khi hơi gặp khó khăn. Sự thành công không bao giờ đến với những người thiếu kiên nhẫn.</p>
<p><strong>2-Thiếu tôn trọng những người xung quanh:</strong><br />
Bạn sẵn sàng tước đoạt trắng trợn quyền lợi của những người đang lưu thông đúng đèn. Bắt họ phải nhường đường cho bạn vì bạn hiểu rằng không ai muốn đâm vào bạn cả. Với tư duy chèn ép người khác để mưu lợi nhỏ xíu cho mình, thử hỏi bạn sẽ thành công kiểu gì trong cuộc sống?</p>
<p><strong>3-Sẵn sàng pham luật:</strong><br />
Khi không có bóng CSGT là bạn tăng ga vượt đèn. Tư duy này sẽ làm bạn coi thường mọi luật lệ. Hôm nay bạn phá vỡ luật giao thông, ngày mai bạn sẽ phá vỡ luật hôn nhân gia đình, ngày kia bạn có thể phá vỡ luật hình sự. Và sớm hay muộn bạn sẽ phải trả giá.</p>
<p><strong>4-Thiếu tư duy sáng suốt:</strong><br />
Bạn cố tình vượt đèn để tiết kiệm 30 giây nhưng bạn có thể nát bét dưới gầm xe tải. Mạng sống của bạn chỉ đáng giá 30 giây thôi sao. Nếu bạn không tư duy được điều đơn giản này thì bạn mong gì thành công trong cuộc sống.</p>
<p>Một người với 4 đức tính trên liệu có thể là người thành đạt và may mắn. Nếu bạn muốn cải thiện tương lai của mình hãy dừng ngay việc vượt đèn đỏ.</p>
<p>Tin tôi đi, vận may sẽ đến với bạn.</p>
<p style="text-align: right;">Bài của bác Nguyen Dang Ninh</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#30: 22 Điển khác biệt giữa người giỏi và bọn dở hơi.</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/30-22-diem-khac-biet-giua-nguoi-gioi-va-bon-do-hoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/30-22-diem-khac-biet-giua-nguoi-gioi-va-bon-do-hoi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 12:01:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=197</guid>
		<description><![CDATA[1. Người giỏi biến công việc nhàm chán thành tác phẩm, sau đó thưởng thức chúng. Bọn dở hơi biến tác phẩm thành công việc sau đó cặm cụi làm. 2. Người giỏi đi trễ nhưng sẵn sàng giải quyết và hoàn thành công việc bất kể giờ giấc nào, bất kể giá nào. Bọn [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Người giỏi biến công việc nhàm chán thành tác phẩm, sau đó thưởng thức chúng. Bọn dở hơi biến tác phẩm thành công việc sau đó cặm cụi làm.</p>
<p>2. Người giỏi đi trễ nhưng sẵn sàng giải quyết và hoàn thành công việc bất kể giờ giấc nào, bất kể giá nào. Bọn dở hơi đi rất đúng giờ nhưng lãng công.</p>
<p>3. Người giỏi quản lí trên thành quả. Bọn dở hơi điểm danh.</p>
<p>4. Người giỏi giao việc và tin tưởng, bọn dở hơi liên tục để ý rình mò nhưng không có phát kiến.</p>
<p>5. Người giỏi đánh giá thành công và thất bại. Bọn dở hơi bói móc và truyền cảm hứng lo sợ.<br />
<span id="more-197"></span>6. Người giỏi biết tưởng thưởng người khác và lơ đi lỗi lầm của kẻ khác. Bọn dở hơi bới móc ra lỗi và liên tục cướp công.</p>
<p>7. Người giỏi nhân hậu trong mọi công việc. Bọn dở hơi tàn nhẫn trong mọi mối quan hệ.</p>
<p>8. Người giỏi im lặng. Bọn dở hơi nguyền rủa.</p>
<p>9. Người giỏi trung thực, trung dung. Bọn dở hơi nịnh nọt, xu thời.</p>
<p>10. Người giỏi nói ra ý của mình. Bọn dở hơi nói ý của lãnh đạo, hoặc mượn lãnh đạo để nói ý của mình.</p>
<p>11. Khi một lãnh đạo ra đi. Người giỏi tưởng nhớ. Bọn dở hơi chửi rủa.</p>
<p>12. Người giỏi nhìn về khó khăn của tương lai và khắc phục nó. Bọn dở hơi nhìn vào thành công quá khứ, và liên tục nhai lại.</p>
<p>13. Người giỏi tĩnh lặng. Bọn dở hơi chạy lăng xăng.</p>
<p>14. Người giỏi có vẻ biết rất ít nhưng biết chắc. Bọn dở hơi cái gì cũng có vẻ biết.</p>
<p>15. Người giỏi sử dụng người giỏi hơn mình và biết cách dùng. Bọn dở hơi luôn muốn sử dụng người dở hơn hắn và trù dập.</p>
<p>16. Người giỏi tin vào mình. Bọn dở hơi muốn người khác tôn vinh.</p>
<p>17. Khi cho một tí quyền hành. Người giỏi tìm giải pháp. Bọn dở hơi tìm vây cánh và triệt tiêu sự phát triển.</p>
<p>18. Người giỏi đề cao sáng tạo. Bọn dở hơi đề cao sự làm lụng.</p>
<p>19. Người giỏi biến một công nhân thành nghệ sĩ. Bọn dở hơi cố biến một nghệ sĩ thành công nhân.</p>
<p>20. Người giỏi yêu cuộc sống. Bọn dở hơi hoang mang và cố chiếm đoạt cuộc sống của người khác.</p>
<p>21. Người giỏi nhìn vào chính mình. Bọn dở hơi rình mò người khác và bới móc.</p>
<p>22. Người giỏi biến việc lớn thành việc nhỏ. Bọn dở hơi thổi phồng việc nhỏ thành việc lớn.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/30-22-diem-khac-biet-giua-nguoi-gioi-va-bon-do-hoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#27 ĐƯỜNG VỀ NHÀ</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:42:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=191</guid>
		<description><![CDATA[Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có đi khắp chân trời góc biển thì cũng chẳng có con đường nào xa hơn đường về nhà mình đâu.&#8221;<br />
<span id="more-191"></span>***<br />
<img class="alignnone" src="http://combiboilersleeds.com/images/going-home/going-home-3.jpg" alt="" width="2700" height="2015" /><br />
Tôi cười và không hiểu tại sao mẹ lại nói như thế với tôi. Trong lòng tôi chẳng bao giờ tin, đường về nhà lại là đường xa nhất. Từ Hà Nội về nhà tôi chưa đến 50 km. Mẹ sai rồi!<br />
Những năm đầu tôi năng về nhà thăm cha mẹ người thân, và cũng để ngấm ngầm nói về mẹ, đường về nhà là đường gần nhất đấy.</p>
<p>Nhưng những lần về đó cứ thưa dần, thưa dần như những điều may mắn tốt đẹp hay hạnh phúc của đời một con người.<br />
Tôi ra trường, ở lại Hà Nội, lăn xả vào đời, chiến đấu như một con ngựa dũng mãnh những mong tìm được một chỗ đứng trong cát bụi phồn hoa.</p>
<p>Đi qua quá nửa đời người, dấu chân phiêu lãng in mòn khắp nơi, năm châu bốn biển, tôi mới chợt nhận ra rằng, đường về nhà là con đường xa nhất. Mẹ hoàn toàn có lý!</p>
<p>Khi ấy tôi mới giật mình nhớ lại và suy nghĩ. Quê hương tôi bao người trùng trùng lớp lớp đã ra đi mà có thấy ai trở lại bao giờ. Không phải bởi quê hương tôi nghèo khó hay đời sống tinh thần từ túng như bao làng quê khác. Họ chỉ quay đầu khi mắt nhắm tay buông, thân xác hòa tan trong lòng đất mẹ.</p>
<p>Có hàng trăm ngàn vạn lý do chính đáng và không chính đáng để bước chân người ra đi không thể quay trở về được nữa, dù trong trái tim vẫn đau đáu một hình bóng quê nhà. Dù đường về quê chỉ là những con số toán học chẳng có nghĩa lý gì!</p>
<p>Ngay cả với tôi bây giờ, khi gối mỏi chân chồn, tan nát từng ước mơ, vẫn không thể (không muốn thì đúng hơn) trở về mái nhà xưa được nữa.</p>
<p>Bởi đường về nhà là con đường xa nhất trong những chuỗi hành trình vô tận miên man của một đời người ngắn ngủi mà lắm gian nan!</p>
<p>&#8212;ST&#8212;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#26 Giấy Chứng Nhận Làm Người</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 07 May 2017 09:02:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=182</guid>
		<description><![CDATA[Trên đoàn tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách: &#8211; Vé tàu! Người đàn ông đứng tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trên đoàn tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:</p>
<p>&#8211; Vé tàu!<br />
Người đàn ông đứng tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra. Cô soát vé liếc nhìn vào tay ông, cười nhạt:<br />
&#8211; Đây là vé trẻ em.<br />
Người đàn ông đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp:<br />
&#8211; Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?<br />
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:<br />
&#8211; Anh là người tàn tật?<br />
&#8211; Vâng, tôi là người tàn tật.<br />
&#8211; Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.<br />
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:<br />
&#8211; Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.</p>
<p><span id="more-182"></span></p>
<p>Cô soát vé cười gằn:<br />
&#8211; Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?<br />
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên – Anh chỉ còn một nửa bàn chân. Cô soát vé liếc nhìn, bảo:<br />
&#8211; Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!<br />
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:<br />
&#8211; Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…<br />
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình. Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …Trưởng tàu cũng hỏi:<br />
&#8211; Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?<br />
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật. Sau đó, anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình. Trưởng tàu cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:<br />
&#8211; Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.<br />
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:<br />
&#8211; Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.<br />
Trưởng tàu nói kiên quyết:<br />
&#8211; Không được!<br />
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:<br />
&#8211; Bắt ông ta lên đầu tàu xúc than để trừ vào số tiền còn thiếu..<br />
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý<br />
: &#8211; Cũng được.<br />
Một ông lão tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên, nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:<br />
&#8211; Anh có phải đàn ông không?<br />
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:<br />
&#8211; Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?<br />
&#8211; Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?<br />
&#8211; Đương nhiên tôi là đàn ông!<br />
&#8211; Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?<br />
Mọi người chung quanh cười rộ lên. Thừ người ra một lát, vị trưởng tàu nói:<br />
&#8211; Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?<br />
Ông lão lắc lắc đầu, nói:<br />
&#8211; Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông, sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông, không phải đàn ông.<br />
Vị trưởng tàu ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với ông lão:<br />
&#8211; Tôi không phải đàn ông. Có chuyện gì ông cứ nói với tôi.<br />
Ông lão chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:<br />
&#8211; Cô hoàn toàn không phải người!<br />
Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:<br />
&#8211; Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?<br />
Ông lão vẫn bình tĩnh, cười nhạt:<br />
&#8211; Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…<br />
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.<br />
Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.</p>
<p style="text-align: right;">Yu Qing (Dục Thanh)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/07/giay-chung-nhan-lam-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#24 Một Con mắt</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 16:04:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=164</guid>
		<description><![CDATA[Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.</b></p>
<p>Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.</p>
<p>Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.</p>
<p><span id="more-164"></span></p>
<p>Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.</p>
<p>Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.</p>
<p>Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?</p>
<p>Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.</p>
<p>Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:</p>
<p>“Con yêu quý,</p>
<p>Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.</p>
<p>Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..</p>
<p>Mẹ yêu con lắm,</p>
<p>Mẹ&#8230;&#8230;</p>
<p><a href="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg"><img class=" aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg" alt="" width="640" height="480" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">(Nguồn:  <em>trích internet</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#19 Sự khác biệt giữa 2 bức thư của 2 cuộc đời</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 25 Mar 2016 14:44:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=142</guid>
		<description><![CDATA[Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. </b></span></span></p>
<p>Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…</p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Dưới đây là bức thư của tử tù viết cho mẹ:</b><br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Thưa Mẹ!<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như thế này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.</span></span></p>
<p><span id="more-142"></span></p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con. Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…</span></span></p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Dưới đây là bức thư, một CEO viết cho mẹ:</b><br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Thưa Mẹ!<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con yêu của mẹ!<br />
</span></span></p>
<p style="text-align: center;"><a class="ui-link" href="http://postimage.org/" target="_blank" rel="nofollow"><img title="12814637_470684283133728_7125597606147633868_n" src="http://s7.postimg.org/wcr0i59y3/12814637_470684283133728_7125597606147633868_n.jpg" alt="12814637_470684283133728_7125597606147633868_n" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Theo NTDTV</span></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
