<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>AnHuy Blog &#187; gia đình</title>
	<atom:link href="https://anhuy.intienloan.com/tag/gia-dinh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://anhuy.intienloan.com</link>
	<description>Viết cho tương lai chúng ta</description>
	<lastBuildDate>Thu, 11 Jun 2026 16:41:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.30</generator>
	<item>
		<title>#34 Chuyện Đám Cưới</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 09:14:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=214</guid>
		<description><![CDATA[Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể: Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu. Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu. Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể:</p>
<p>Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu.</p>
<p>Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu.</p>
<p>Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không phải cậu.</p>
<p>Nhưng, có thể đi cùng cô ấy suốt cuộc đời, đó là cậu chứ không phải là tôi.</p>
<p>Nếu có một ngày cậu không yêu cô ấy nữa. Đừng phản bội cô ấy, Đừng đánh cô ấy. Hãy nói với tôi, Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà!<br />
<span id="more-214"></span><br />
Cậu con rể quỳ xuống và lúc đó các khách mời đều rơi nước mắt.</p>
<p><strong>Nếu bạn là người đàn ông, xin hãy tự tế với người phụ nữ bên cạnh mình, bởi vì họ là những người con gái quý báu của người khác. Lúc tiêu tiền là ở nhà bố mẹ đẻ, Lúc khôn lớn lên kiếm tiền là ở nhà chồng. Thế nên bạn nên nhớ ngoài cha mẹ của họ ra, họ không nợ bất kì ai.</strong></p>
<p><img class="alignnone" src="https://ins.dkn.tv/wp-content/uploads/2018/04/tai-xuong-1.png" alt="" width="720" height="654" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#33 Ba điều tôi khuyên bạn đừng làm</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 08:51:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=211</guid>
		<description><![CDATA[1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh lẽo trong 6 tấm ván hoặc chui vào lọ sành. Đồng ý là phải có nhà cửa đàng hoàng nhưng đừng quá sức. Thử hỏi, mỗi ngày bạn ở nhà mấy giờ đồng hồ và khi ở nhà thì là hầu hết là lúc mình nhắm mắt. Vì thế, nhà &#8230;to hay bé, xấu hay đẹp cũng không có gì khác nhau là mấy.</p>
<p>2. Cho con cái quá nhiều: Người Việt Nam có câu “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” thế nên, nhiều người có bao nhiêu cho con hết. Cho nhiều quá nên con cái chẳng biết tự lo gì, có khi 30 tuổi rồi vẫn còn phụ thuộc vào cha mẹ.<br />
<span id="more-211"></span>Hơn nữa, nếu bạn cho con cái quá nhiều mà không lo được gì cho mình thì về già bạn sẽ làm cho con bạn phải khổ bởi bạn trở thành gánh nặng của chúng, đấy là chưa nói gì đến khi ốm đau, bệnh tật. Cho con vừa thôi và quan trọng là cho nó thành NGƯỜI, cho khả năng tự lập mới là quan trọng. Có cho nhiều thì cũng đừng cho hết, hãy giữ lại một phần để tự lo cho bản thân khi tuổi cao, sức yếu để con cháu đỡ khổ. Đừng quên rằng, tiền bạc là quyền lực của người già.</p>
<p>3. Để bản thân đau ốm và tự móc túi mình khi vào bệnh viện: Nhiều người chúng ta, cứ mải mê làm ăn, tích cóp mà không nghĩ cách bảo vệ sức khỏe, tiền bạc của mình. Vì thế, đến khi vào bệnh viện, thay vì có chỗ họ phải trả tiền cho mình chăm sóc sức khỏe thì hầu hết chúng ta lại phải tự móc túi mình ra mà chi phí. Đó là lý do đã thoát nghèo rồi lại bị tái nghèo. Khổ thân!</p>
<p>Ở đời có nhiều việc đừng làm, trong đó có 3 điều trên bạn nhé!</p>
<p>Tác giả: Lê Văn Quốc</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#29 XỬ LÝ KHI CON ĂN VẠ</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/29-xu-ly-khi-con-an-va/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/29-xu-ly-khi-con-an-va/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:57:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=195</guid>
		<description><![CDATA[Trong trường hợp cha mẹ đã trót tạo điều kiện để trẻ nổi loạn, cách nào để xử lý? Việc này đòi hỏi ở cha mẹ sự kiên nhẫn cũng như bản lĩnh cực cao. 🌺. Khi con ăn vạ, bố mẹ bế con vào phòng riêng, khóa cửa lại để mọi người xung quanh [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trong trường hợp cha mẹ đã trót tạo điều kiện để trẻ nổi loạn, cách nào để xử lý? Việc này đòi hỏi ở cha mẹ sự kiên nhẫn cũng như bản lĩnh cực cao.</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Khi con ăn vạ, bố mẹ bế con vào phòng riêng, khóa cửa lại để mọi người xung quanh không thể can thiệp. Đặt con xuống, dọn dẹp sao cho đảm bảo xung quanh con không có gì nguy hiểm. Bật quạt (nếu trời nóng), lấy sẵn khăn mặt để đó cho con tùy nghi sử dụng. Nếu con bày trò nôn ọe thì bố mẹ chuẩn bị chậu để hứng và khăn để lau. Để nguyên đó cho con tự xử. Sau đó, bố mẹ lấy tai nghe ra nghe nhạc, mắt vẫn nhìn con không chớp.<br />
Nếu con đứng dậy, giật ống nghe của bố mẹ thì đương nhiên phải kháng cự. Trong trường hợp kháng cự không nổi thì cất tai nghe đi và ngồi lên giường. Hai chân bố mẹ gập lại sao cho đầu gối sát với mặt. Úp mặt vào đầu gối, vòng tay ôm qua chân. Lúc này, con có xông vào cấu xé, lôi kéo sự chú ý của cha mẹ thì cha mẹ cũng phải mặc kệ. Cố gắng giữ nguyên tư thế ngồi như vậy cho đến khi con tự nín.<br />
Sau khi con đã nín khóc và quên chuyện ăn vạ, bố mẹ không giáo huấn, bởi lúc này trẻ chưa hiểu những lời giáo huấn. Bố mẹ có thể đứng dậy làm việc khác mà coi như sự vụ ăn vạ chưa hề xảy ra. Tuyệt đối không nhắc lại vụ việc đó. Bố mẹ yên tâm là con đủ khôn ngoan để biết rút kinh nghiệm. Chỉ cần bố mẹ kiên nhẫn xử lý độ vài ba lần là việc ăn vạ sẽ giảm dần và mất hẳn.</p>
<p><span id="more-195"></span><br />
<img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Nếu con đòi gì đó khi đang ở siêu thị, bố mẹ cương quyết không đáp ứng yêu cầu. Khi con ăn vạ tại đó, bố mẹ cần phải “thản nhiên” bỏ đi, dĩ nhiên, mắt vẫn phải liếc lại sau nhưng đừng cho trẻ thấy. Trẻ sẽ phải nhanh chóng chạy theo. Vụ việc sẽ còn xảy ra thêm vài lần nữa nhưng rồi trẻ sẽ nhanh chóng rút kinh nghiệm và giảm đòi hỏi.</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Khi con ăn cơm, nhớ cho con tự xúc. 2,5 tuổi là trẻ tự xúc tốt. Nếu con xúc chậm, đặt đồng hồ và yêu cầu con xúc trong 30 phút. Sau thời gian đó mà con vẫn chưa ăn xong thì bố mẹ phải cương quyết cất bát đi. Con sẽ nhận và hiểu được thông điệp nghiêm khắc này khi thấy bụng đói hơn bình thường. Tuyệt đối không cho con ăn vặt sau bữa phạt để con có luôn cảm giác đói đó đến bữa sau. Thực hiện nghiêm chỉnh trong một tuần, các bố mẹ sẽ có một đứa con ăn siêu ngoan và siêu nhanh nhé.</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Khi con có thái độ không tốt, cần có một hình phạt nhỏ để điều chỉnh. Hình phạt đó là “ngồi ghế xấu”. Bắt con ngồi đúng thời gian tuyên bố cho dù con giãy giụa. Đảm bảo sau đó con sẽ ngoan hơn.</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Khi cả nhà chuẩn bị đi đâu đó mà con ăn vạ thì cha mẹ chỉ cần giả vờ nhanh nhẹn dọn dẹp đồ đạc để đi chơi và ra khỏi nhà thật nhanh. Yên tâm đi, trẻ sẽ lao vút ra ngoài theo bố mẹ ngay (dĩ nhiên sẽ kèm theo vài cơn nức nở nữa, nhưng sẽ nhanh chóng hết khi trèo lên xe).</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f33a.png" alt="🌺" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />. Khi con bướng bỉnh, không chịu nghe lời, cha mẹ có thể đưa ra các lựa chọn cho con. Con sẽ được chọn một trong các hướng. Khi tuyên bố về các hướng, cha mẹ nên nói cả hậu quả của việc theo hướng đó để con có thông tin lựa chọn.<br />
Ví dụ: Một là con ăn ngoan và sau đó mẹ sẽ đọc truyện cho con nghe. Hai là con ăn chậm thì sẽ ngồi vào “Ghế xấu” hoặc “Úp mặt vào tường”. Trẻ sẽ chọn hướng nào ít thiệt hại hơn. Lúc này không cần giục giã, con sẽ làm mọi việc nhanh và gọn lắm.<br />
Một cách xử lý bướng nữa là đếm. Tuyên bố với con là nếu đếm đến… mà chưa làm… thì sẽ bị&#8230; Các cha mẹ sẽ thấy con trở nên nhanh nhẹn ngay.<br />
Các cô giáo còn có chiêu là thi oẳn tù tì. Nếu oẳn tù tì ba lần mà bố mẹ thắng thì con phải nghe lời, thua thì con tùy ý. Người lớn có đủ chiêu trò để oẳn tù tì ba lần thắng hai. Lúc đó bố mẹ sẽ thấy “kẻ thua” cực kì quân tử, sẵn sàng chịu thua.</p>
<p><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f449.png" alt="👉" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" /><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f449.png" alt="👉" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" /><img src="https://s.w.org/images/core/emoji/72x72/1f449.png" alt="👉" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" />Con trẻ rộng lượng, hiểu biết, quân tử và rất khôn ngoan. Xử lý các bé không dễ. Điều quan trọng là bố mẹ cần có bản lĩnh cao cường. Kiên quyết, nói thì sẽ làm, bình tĩnh, không cáu gắt, sẵn sàng cho trẻ chịu một, hai bữa đói… không chỉ điều chỉnh được tính cách của con mà còn xử được cả vụ biếng ăn của con nữa.<br />
Chúc các bố mẹ luôn đủ bản lĩnh để &#8220;đấu trí&#8221; với các độ tuổi khủng hoảng của con.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/29-xu-ly-khi-con-an-va/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#28 Lời cha dạy con trai về cách chọn Vợ!</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:52:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=193</guid>
		<description><![CDATA[Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy cho cô ấy thấy con xứng đáng là người đàn ông được cô ấy tin tưởng như thế nào&#8230;</strong></p>
<p>1. Khi chọn vợ, con đừng đặt bao nhiêu tiêu chuẩn này kia, cũng đừng nhìn hình mẫu như Mẹ của con. Ngày cưới Cha, Mẹ con chỉ là một người bình thường, còn rất nhiều khiếm khuyết. Đàn ông cần thời gian để gây dựng sự nghiệp thì phụ nữ cũng vậy, họ cần thời gian để hoàn thiện bản thân mình. Quan trọng con phải là một người đàn ông trưởng thành trong suy nghĩ, nếu cô ấy yêu con sẽ nỗ lực trở nên hoàn hảo hơn.</p>
<p><span id="more-193"></span><img class="alignnone aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZeduqfX90Jc/UNU2-oFNkiI/AAAAAAAAC_U/XuK4goNtLqk/s320/bo-day-con-trai.PNG" alt="" width="320" height="200" />2. Yêu ai thì phải nói, theo đuổi hết mình, đừng bao giờ để cho phụ nữ phải mở miệng nói trước lời yêu. Đàn ông mà không chủ động được trong tình yêu thì cũng không làm nổi việc gì.<br />
3. Khi con chưa qua tuổi 30, vẫn còn độc thân là rất bình thường. Cha chỉ sợ 30 tuổi con vẫn lông bông chưa rõ nghề nghiệp, tương lai mù mịt, ước mơ vẫn nằm trên giấy. Còn tình yêu à, lúc nó chưa đến con hãy hưởng thụ cuộc sống riêng. Nhưng nhớ, đừng để độc thân quá lâu nhé, con trai.<br />
4. Sẽ có thời điểm, con phân vân giữa nhiều cô gái, yêu một cô gái xinh đẹp hay cô gái hiểu mình? Con ạ, lúc đó hãy nhớ giữ lấy cô gái nào từng làm mình khóc. Đó chính là người phụ nữ con yêu!<br />
5. Hãy tìm một cô gái thường cằn nhằn con về cách con tiêu tiền, thường giận con vì về muộn, thức khuya, hay ca thán vì mùi thuốc lá, bia rượu nồng nặc. Một người vợ để chung sống cả đời cần những “tính xấu” như thế.<br />
6. Cuộc đời con sẽ gặp nhiều người phụ nữ, có người sẽ muốn bên con trọn đời nhưng sẽ có không ít người chỉ muốn nhìn vào ví tiền của con. Người muốn gắn bó với con cả đời cô ấy sẽ chăm sóc cuộc sống của con, còn người suốt ngày lo tình cảm của cô ấy thì chỉ nhìn vào ví tiền mà thôi!<br />
7. Khi yêu một người phụ nữ thật lòng, họ có thể khóc vì con, tủi thân, giận dỗi nhưng đừng để người phụ nữ ấy im lặng. Bởi khi phụ nữ đã im lặng họ sẽ rời xa con đấy.<br />
8. Đừng bao giờ đánh phụ nữ, tuyệt đối không! Dù họ có dùng lời lẽ nặng nề hay hành động trẻ con như thế nào. Im lặng và rời đi là tất cả những gì con hãy làm lúc đấy. Phụ nữ mà, hãy chỉ để yêu thôi.<br />
9. Nếu không còn yêu thì chẳng còn gì phải nói!Nếu con mắc sai lầm thì hãy dũng cảm thừa nhận và xin tha thứ, cầu xin hay khóc trước người phụ nữ con yêu không có gì là xấu hổ. Không dám nhận trách nhiệm, ruồng rẫy người ta mới là người đàn ông đáng trách!<br />
10. Một cô gái đẹp có thể làm con cuốn hút nhưng sắc đẹp rồi cũng phai nhạt theo thời gian, hãy ở bên cạnh cô gái khiến con cảm thấy cuộc sống ổn định bình yên, vì con mà thay đổi, vì con mà yêu thương.<br />
11. Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy cho cô ấy thấy con xứng đáng là người đàn ông được cô ấy tin tưởng như thế nào.</p>
<p style="text-align: right;">Nguồn: Sưu Tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#27 ĐƯỜNG VỀ NHÀ</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:42:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=191</guid>
		<description><![CDATA[Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có đi khắp chân trời góc biển thì cũng chẳng có con đường nào xa hơn đường về nhà mình đâu.&#8221;<br />
<span id="more-191"></span>***<br />
<img class="alignnone" src="http://combiboilersleeds.com/images/going-home/going-home-3.jpg" alt="" width="2700" height="2015" /><br />
Tôi cười và không hiểu tại sao mẹ lại nói như thế với tôi. Trong lòng tôi chẳng bao giờ tin, đường về nhà lại là đường xa nhất. Từ Hà Nội về nhà tôi chưa đến 50 km. Mẹ sai rồi!<br />
Những năm đầu tôi năng về nhà thăm cha mẹ người thân, và cũng để ngấm ngầm nói về mẹ, đường về nhà là đường gần nhất đấy.</p>
<p>Nhưng những lần về đó cứ thưa dần, thưa dần như những điều may mắn tốt đẹp hay hạnh phúc của đời một con người.<br />
Tôi ra trường, ở lại Hà Nội, lăn xả vào đời, chiến đấu như một con ngựa dũng mãnh những mong tìm được một chỗ đứng trong cát bụi phồn hoa.</p>
<p>Đi qua quá nửa đời người, dấu chân phiêu lãng in mòn khắp nơi, năm châu bốn biển, tôi mới chợt nhận ra rằng, đường về nhà là con đường xa nhất. Mẹ hoàn toàn có lý!</p>
<p>Khi ấy tôi mới giật mình nhớ lại và suy nghĩ. Quê hương tôi bao người trùng trùng lớp lớp đã ra đi mà có thấy ai trở lại bao giờ. Không phải bởi quê hương tôi nghèo khó hay đời sống tinh thần từ túng như bao làng quê khác. Họ chỉ quay đầu khi mắt nhắm tay buông, thân xác hòa tan trong lòng đất mẹ.</p>
<p>Có hàng trăm ngàn vạn lý do chính đáng và không chính đáng để bước chân người ra đi không thể quay trở về được nữa, dù trong trái tim vẫn đau đáu một hình bóng quê nhà. Dù đường về quê chỉ là những con số toán học chẳng có nghĩa lý gì!</p>
<p>Ngay cả với tôi bây giờ, khi gối mỏi chân chồn, tan nát từng ước mơ, vẫn không thể (không muốn thì đúng hơn) trở về mái nhà xưa được nữa.</p>
<p>Bởi đường về nhà là con đường xa nhất trong những chuỗi hành trình vô tận miên man của một đời người ngắn ngủi mà lắm gian nan!</p>
<p>&#8212;ST&#8212;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#24 Một Con mắt</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 16:04:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=164</guid>
		<description><![CDATA[Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.</b></p>
<p>Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.</p>
<p>Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.</p>
<p><span id="more-164"></span></p>
<p>Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.</p>
<p>Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.</p>
<p>Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?</p>
<p>Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.</p>
<p>Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:</p>
<p>“Con yêu quý,</p>
<p>Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.</p>
<p>Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..</p>
<p>Mẹ yêu con lắm,</p>
<p>Mẹ&#8230;&#8230;</p>
<p><a href="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg"><img class=" aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg" alt="" width="640" height="480" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">(Nguồn:  <em>trích internet</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#19 Sự khác biệt giữa 2 bức thư của 2 cuộc đời</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 25 Mar 2016 14:44:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=142</guid>
		<description><![CDATA[Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. </b></span></span></p>
<p>Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…</p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Dưới đây là bức thư của tử tù viết cho mẹ:</b><br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Thưa Mẹ!<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như thế này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.</span></span></p>
<p><span id="more-142"></span></p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con. Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…</span></span></p>
<p><span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;"><b>Dưới đây là bức thư, một CEO viết cho mẹ:</b><br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Thưa Mẹ!<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.<br />
</span></span><br />
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Con yêu của mẹ!<br />
</span></span></p>
<p style="text-align: center;"><a class="ui-link" href="http://postimage.org/" target="_blank" rel="nofollow"><img title="12814637_470684283133728_7125597606147633868_n" src="http://s7.postimg.org/wcr0i59y3/12814637_470684283133728_7125597606147633868_n.jpg" alt="12814637_470684283133728_7125597606147633868_n" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">
<span style="color: #666666;"><span style="font-size: small;">Theo NTDTV</span></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/03/25/hhhhh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#17 Bài học dạy con</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/12/18/hdhd/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/12/18/hdhd/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Dec 2015 05:19:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=132</guid>
		<description><![CDATA[Câu chuyện thứ nhất Khi con trai được hai tuổi. Một ngày nào đó, đầu đụng phải góc bàn, đầu sưng một cục, khóc òa lên. Hơn một phút sau, tôi đi đến chiếc bàn, lớn tiếng hỏi: “Cái bàn à, là ai đã đụng mày đau thế? Khóc lóc thương tâm thế kia?” Con [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Câu chuyện thứ nhất</strong></p>
<p>Khi con trai được hai tuổi. Một ngày nào đó, đầu đụng phải góc bàn, đầu sưng một cục, khóc òa lên.<br />
Hơn một phút sau, tôi đi đến chiếc bàn, lớn tiếng hỏi:<br />
“Cái bàn à, là ai đã đụng mày đau thế? Khóc lóc thương tâm thế kia?”<br />
Con trai ngừng khóc, nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Tôi sờ sờ cái bàn, hỏi con trai rằng:<br />
“Là ai vậy? Là ai đã đụng đau chiếc bàn?”<br />
“Con, ba ơi, là con đụng!”<br />
“Ồ, là con đụng à, vậy còn không mau nghiêng mình với chiếc bàn, nói tiếng xin lỗi đi!”.<br />
Con trai nuốt nước mắt, cúi mình, nói: “Xin lỗi”.<br />
Từ đó, con trai đã học được tính có trách nhiệm và đảm đương!</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ hai</strong></p>
<p>Con trai ba tuổi. Vô cớ khóc lớn, tôi hỏi:<br />
<em>“Sao vậy, chỗ nào không khỏe hả con?”<br />
“Không có”.<br />
“Vậy sao lại khóc!”<br />
<span id="more-132"></span></em></p>
<p>“Con chỉ muốn khóc thôi!”. (Rõ ràng làm nũng).<br />
<em>“Được thôi, con muốn khóc thì ba không có ý kiến, nhưng con khóc ở đây không thích hợp lắm, sẽ làm phiền mọi người nói chuyện, ba tìm một chỗ cho con, con một mình khóc cho đã, khóc đủ rồi mới gọi mọi người”.<br />
</em>Nói xong đem nhốt con ở phòng rửa tay: <em>“Khóc xong rồi hãy gõ cửa”.<br />
</em>2 phút sau, con trai đạp cửa: <em>“Ba ơi, ba ơi, con đã khóc đủ rồi!”<br />
“Tốt, khóc xong rồi à? Khóc xong rồi thì đi ra đi”.<br />
</em>Kể từ hôm đó, con trai mãi cho đến 18 tuổi, không còn học thói thao túng và trút giận lên người khác!</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ ba</strong></p>
<p>Con trai 5 tuổi. Chập tối, dẫn con đi bộ đi ngang qua cây cầu nhỏ, dưới cầu nước trong thấy được cả đáy, nước chảy cuồn cuộn.<br />
Con trai ngẩng đầu nhìn tôi:<em>“Ba ơi, con sông đẹp quá, con muốn nhảy xuống bơi”.</em> Tôi có phần sửng sốt.<br />
<em>“Được thôi, ba sẽ cùng con nhảy xuống. Nhưng chúng ta hãy về nhà trước đã, thay quần áo một chút”.<br />
</em>Về nhà, con trai thay quần áo xong, nhìn thấy một chậu nước ở trước mặt, ngơ ngác không hiểu.<br />
<em>“Con trai, xuống nước bơi cần phải vùi đầu vào trong nước, điều này con không hiểu sao?”.<br />
</em>Con trai gật đầu.<br />
<em>“Vậy thì bây giờ chúng ta hãy tập luyện trước một chút, xem thử con có thể vùi được bao lâu”.</em><br />
Tôi nhìn đồng hồ.<em>“Bắt đầu!”.</em> Con trai vùi mặt vào trong nước, hào khí ngất trời? Chỉ được 10 giây:<br />
<em>“Úi chà, ba ơi, sặc nước rồi, khó chịu thật”.<br />
“Vậy sao? Chờ một chút nhảy xuống sông, có thể sẽ càng khó chịu hơn nhiều đấy”.<br />
“Ba ơi, chúng ta có thể không đi nhảy xuống nước nữa được không?”.<br />
“Được thôi, không đi thì không đi nữa”.<br />
</em>Từ đó, con trai đã học được tính cẩn thận và không lỗ mãng, suy nghĩ cho kỹ rồi mới làm.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ tư</strong></p>
<p>Con trai 6 tuổi, ham ăn. Một buổi tối nọ, tan học đi ngang qua McDonald’s, dừng bước:<br />
<em>“Ba ơi, McDonald’s kìa!”.</em> (Thèm chảy cả nước miếng).<br />
<em>“Ừm, McDonald’s! Muốn ăn không?”.<br />
“Muốn ăn!”<br />
“Con trai, một người muốn ăn liền ăn ngay, gọi là ‘cẩu hùng’ ( gấu chó), thèm ăn mà lại có thể không ăn, thì gọi là anh hùng”.<br />
</em>Rồi hỏi tiếp: <em>“Con trai, con muốn làm anh hùng hay cẩu hùng đây?”.“Ba, con đương nhiên muốn làm anh hùng!”.<br />
“Tốt! Vậy anh hùng, khi muốn ăn McDonald sẽ thế nào đây?”.<br />
“Có thể không ăn!”. (Rất kiên định!)<br />
“Quá xuất sắc, anh hùng! Về nhà thôi”<br />
</em>Con trai chảy nước miếng, theo tôi về nhà.Từ đó về sau, con đã học được những gì nên làm và những gì không nên lắm, chống lại được cám dỗ.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ năm</strong></p>
<p>Con trai 8 tuổi, nghịch ngợm, đánh nhau với bạn học lớn. Vết bầm tím khắp người, về đến nhà, khóc lớn không thôi.<br />
<em>“Ấm ức không?”.<br />
“Ấm ức!”.</em> Con trai vừa khóc vừa trả lời.<br />
<em>“Tức giận không?”.“Tức giận!”.</em> Con trai khóc to lên.<br />
<em>“Con dự tính sẽ làm thế nào?”.</em> Hỏi tiếp: <em>“Con cần ba làm gì cho con nào?”.<br />
“Ba, con muốn tìm một viên gạch, ngay mai sẽ đập cậu ta từ phía sau!”.<br />
“Ừm, ba thấy được! Ba ngày mai sẽ chuẩn bị cục gạch cho con”.</em><br />
Hỏi tiếp<em>: “Còn gì nữa không?”.<br />
“Ba, ba tìm một con dao cho con, con ngày mai sẽ đâm hắn ta từ phía sau!”.<br />
“Được! Cái này càng hả giận hơn, ba bây giờ đi chuẩn bị một chút”.</em> Tôi đi lên lầu.<br />
Nghĩ rằng được ủng hộ, con trai dần dần bình tĩnh lại. Khoảng 20 phút sau, tôi từ trên lầu dọn xuống một đống lớn quần áo và chăn mền?<br />
<em>“Con trai, con đã quyết định chưa? Là dùng gạch, hay là dùng dao đây?”.<br />
“Nhưng mà, ba ơi, ba dọn nhiều quần áo và chăn mền như vậy để làm gì vậy</em>?”. Con trai nghi hoặc.<br />
<em>“Con trai, là như vậy: nếu như con dùng gạch đập hắn ta, như vậy cảnh sát sẽ bắt chúng ta đi, ở trong tù đại khái chỉ cần ở một tháng, chúng ta chỉ mang một số áo ngắn chăn mong là được rồi; nếu như con dùng dao đâm hắn ta, thế thì chúng ta ở trong tù ít nhất 3 năm không trở về được, chúng ta cần phải mang nhiều thêm một số quần áo chăn bông, bốn mùa đều phải mang đủ?”.<br />
“Vì vậy, con trai con đã quyết định chưa? Ba đồng ý ủng hộ con!”.<br />
“Phải như vậy sao?”.</em> Con trai sững sờ.<br />
<em>“Chính là như vậy, pháp luật chính là quy định như vậy mà!”.<br />
“Ba, vậy thì chúng ta không làm nữa nha?”.<br />
“Con trai, con không phải là rất căm phẫn sao?”.<br />
“Hây, hây, ba ơi, con đã không tức giận nữa rồi, thật ra con cũng có sao đâu”.<br />
“Tốt, ba ủng hộ con!”.<br />
</em>Từ đó, con trai đã học được lựa chọn và trả giá.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ sáu</strong></p>
<p>Con trai 9 tuổi, năm lớp 4, môn toán không đạt, sầu não không vui.<br />
<em>“Sao thế? Thi không đạt, còn làm mặt nặng nhẹ với ba mẹ sao”</em><a href="http://webtretho.com/forum/links.php?url=http://tinhhoa.net/chuyen-la-bon-phuong/" target="_blank" rel="nofollow"><img class="imagecontent" src="http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg" alt="" /></a><br />
<em>“Bởi vì cô giáo dạy toán rất đáng ghét, học lớp của bà ấy không thích nghe”.<br />
“Ồ, đáng ghét như thế nào?”, t</em>ôi cảm thấy rất hứng thú.<em>“??, ??”</em> , con trai nói rất nhiều, <em>“nói tóm lại cô ấy cũng không thích con”<br />
“Ồ, người khác thích con, thì con thích họ, người khác không thích con, thì con lại ghét họ. Điều này nói rõ rằng con là người chủ động hay là người bị động đây?”.<br />
“Là người bị động ạ!”, </em>con trai trả lời.<br />
<em>“Là người mạnh, hay là người yếu, là đại nhân, hay là tiểu nhân?”</em>, tôi tiếp tục hỏi.<br />
<em>“Là kẻ yếu, là tiểu nhân!”, c</em>on trai sợ hãi.<br />
<em>“Vậy còn muốn làm đại nhân hay là tiểu nhân?”.<br />
“Làm đại nhân! Ba ơi, con đã hiểu rồi: vô luận là cô giáo có thích con hay không, con đều có thể thích cô ấy, kính trọng, chủ động hưởng ứng cô ấy, làm một kẻ mạnh”.<br />
</em>Hôm sau, vui vẻ đến trường, từ đó môn toán đạt được kết quả ưu tú. Và đã biết được thế nào là đại nhân, thế nào là tiểu nhân.</p>
<table class="image center" width="400" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img class="imagecontent" title="Trò chuyện, cha, con, suy ngẫm" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2015/11/06/16/20151106160546-cha2.jpg" alt="Trò chuyện, cha, con, suy ngẫm" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc">Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Con trai, sau này khi con lớn lên, có lẽ, con sẽ nhớ đến hôm nay, nhớ đến bà nội, nhớ đến mẹ, nhớ đến ba đã dụng tâm vất vả thế nào.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ bảy</strong></p>
<p>Con trai 10 tuổi, chơi trò chơi. Mẹ nhắc nhở nhiều lần, con không chịu sửa.<br />
<em>“Con trai, nghe nói con mỗi ngày đều chơi cái này?”, </em>tôi chỉ vào máy tính.<br />
<em>“Vâng”, </em>con trai gật đầu thừa nhận.<br />
<em>“Mỗi lần sau khi chơi xong, con cảm thấy thế nào?”.<br />
“Mờ mịt, trống trải, không còn hơi sức, tự trách, xem thường bản thân mình?”.<br />
“Vậy tại sao lại còn chơi vậy? Không kiềm chế nổi bản thân, phải không?”.<br />
“Đúng vậy, ba ơi”, c</em>on trai rất bất lực.<br />
<em>“Được rồi! Ba sẽ giúp con!”. </em>Tôi ôm máy tính đến, đưa cho con một cái chùy nhỏ, <em>“con trai, hãy đập nó!”.<br />
“Ba ơi!”,</em> con trai ngẩn người ra.<em>“<br />
Đập nó đi, ba có thể không có máy tính, nhưng không thể không có con được!”</em>. Con trai rơi nước mắt, đích thân đập vào máy tính!<br />
Từ đó, con trai hiểu được cái gì gọi là nguyên tắc.<br />
Xưa kia Mạnh mẫu chọn hàng xóm để dạy dỗ con, một lần con trốn học bỏ về nhà chơi, vì để cảnh tỉnh con đã tự mình chặt đứt khung cửi.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ tám</strong></p>
<p>Con trai 11 tuổi, tôi cùng với vợ phải đi xa một thời gian dài, mỗi ngày đều gọi điện cho mẹ già, hỏi thăm. Một ngày kia, con trai nhận điện thoại:<br />
<em>“Ba ơi, chào ba!”,</em> con trai rất lấy làm vui mừng.<br />
<em>“Ừm, chào con! Bà nội đâu rồi? Gọi bà nội nghe điện đi”.<br />
“Ba ơi, sao mỗi ngày ba chỉ gọi điện thoại cho bà nội thôi vậy?”.<br />
“Điều này có gì lạ đâu? Bởi vì đó là mẹ của ba mà!”.<br />
“Vậy còn con? Con cũng rất nhớ ba mẹ!”.<br />
“Vậy con hãy gọi điện cho mẹ con đi!”.<br />
“Vâng!”.<br />
</em>Từ đó, cứ 6 giờ mỗi ngày, vợ tôi đều có thể nhận được lời hỏi thăm của con, bất kể mưa gió, đến nay đã 8 năm rồi!.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ 9</strong></p>
<p>Con trai 12 tuổi, năm lớp 6, bài tập nặng nề, tính tình nóng nảy, con trai tan học về vừa bước vào cửa<em>.“<br />
Tiểu tử thối, hôm qua có phải con đã làm vỡ cái đĩa của ta?”, </em>em gái của tôi bắt đầu vặn hỏi.<br />
<em>“Không có, cô ơi, con không có!”, </em>con trai nét mặt nghi hoặc.<br />
<em>“Ta đã tận mắt nhìn thấy con làm vỡ, còn chối nữa à!”, </em>bà nội của nhóc lại làm chứng kiên quyết khẳng định.<br />
<em>“Con không có mà! Mọi người đổ oan cho con?”</em>, con trai khóc òa lên, nằm vật xuống đất.<br />
Khoảng 5 phút, tôi đi ra khỏi phòng nghiêm giọng rằng:<br />
<em>“Sao thế? Sao lại nổi điên ở đây!”.<br />
“Ba ơi, cô và bà nội đổ oan cho con!”.<br />
“Đổ oan? Đổ oan cho con thì sao! Đổ oan thì con lại nằm vật xuống đất sao? Thật là thứ không ra gì mà! Con có phải trang nam tử hán hay không?”.<br />
</em>Con trai ngừng khóc, đứng dậy, cúi gầm mặt xuống:<br />
<em>“Ba ơi, mọi người đổ oan cho con”.<br />
“Nam tử hán đại trượng phu, dẫu cho trời có đổ sụp xuống, cũng không thể ngã xuống được! Huống hồ là một cái đĩa nhỏ bé? Thật không ra gì cả!”</em>.<br />
Tôi tiếp tục: <em>“Một đời này của người ta, phải trải qua biết bao sóng gió, bị oan ức, khinh thường, phản bội, bán đứng? Con liền chịu ngã xuống sao? Đó là đồ hèn nhát!”.<br />
</em>Con trai ưỡn ngực, ngẩng đầu lên:<br />
<em>“Ba ơi, con đã hiểu rồi, bây giờ con nên làm thế nào?”<br />
“Bây giờ? Hãy tự hỏi chính bản thân con đi, con có nhiều thời gian lắm đó?”.<br />
“Không có, con có rất nhiều bài tập cần phải làm”.<br />
“Vậy còn không mau đi làm bài tập đi! Hãy nhớ kỹ, dẫu cho núi lở đất sụp đi nữa, cũng đừng quản nó, hãy làm xong việc của mình trước đã!”.<br />
</em>Con trai nhấc cặp lên, cúi chào bà nội và cô, rồi ung dung đi vào trong phòng.<br />
Ba người chúng tôi bật cười.</p>
<p><em>“Sủng nhục bất kinh, khán đình tiền hoa khai hoa lạc; khứ lưu vô ý, vọng thiên không vân quyển vân thư (Không quan tâm thiệt hơn, nhìn hoa nở hoa tàn trước sân; đi ở chẳng buồn, nhìn bàu trời mây cuộn mây tan)”.</em> Con trai à, sau khi con trưởng thành, nhìn thấy câu đối này, có lẽ, con sẽ nhớ đến hôm nay, nhớ đến dụng tâm vất vả của bà nội, cô cô, và của ba.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ mười</strong></p>
<p>Con trai mười ba tuổi, kỳ học thứ nhất, thành tích bình thường. Một ngày kia, nó bỗng hỏi:<br />
<em>“Ba ơi, đi học có ích gì không vậy? Thành tích thi cử có tác dụng gì không?”.<br />
“Tại sao lại hỏi như vậy?”,</em> tôi ngẩn ra.<br />
<em>“Mấy ngày trước có rất nhiều các chú các dì đến nhà, ba luôn nói với họ rằng giáo dục bây giờ là giáo dục tồi tệ nhất trong suốt 5000 năm qua mà”, </em>con trai nhanh nhảu đáp.<br />
Ài, thì ra con trai đã ở bên cạnh lắng nghe được chuyện đàm luận trên trời dưới đất của tôi với chúng bạn.<br />
<em>“Không sai, học hành, thi cử thật ra không có tác dụng gì cả”<br />
“Thế thì tại sao con vẫn cần phải đi học những thứ vô dụng này đây?”.<br />
“Đó là vì con còn nhỏ, trước hết phải làm một số thứ vô dụng trước đã, để thử bản sự của con. Nếu như con ngày cả những thứ vô dụng này đều làm không được tốt, như vậy sau khi lớn lên, những thứ hữu dụng chắc chắn cũng sẽ không làm được. Vì vậy, đi học tuy vô ích, nhưng con vẫn cần phải học nó cho tốt”<br />
“Ồ, ba ơi, con có bản sự để học tốt nó!”.<br />
</em>Từ đó, con trai luôn đạt được những thành tích ưu tú.<br />
Con trai à, thật ra đời người cũng là hư ảo không thật, nhưng cuộc sống này vẫn cần phải sống cho tốt, tinh thần trong đạo lấy giả làm thật cần chúng ta dùng cả một đời để thể hội.</p>
<p><strong>Câu chuyện thứ mười một</strong></p>
<p>Con trai 13 tuổi rưỡi, đi chơi ở nhà người thân trở về. Người mặc đồ hiệu, đầu tóc mới lạ, hả hê vô cùng:<br />
<em>“Mẹ ơi, con có bảnh không? Anh trai nhà bác hai mua quần áo, giày dép cho con, nhãn hiệu XX, rất đắt tiền đó; bà nội ơi, bà xem mẫu tóc của cháu này, anh ấy đẫn con đi hớt đó, phía trước rất là dài, ha ha, có mốt không này?”.<br />
</em>Nó giống như một con bướm, bay đi bay lại khắp nhà.<br />
Tôi nhìn mà chẳng thèm để mắt đến?<br />
Hai ngày sau, con trai đứng trước tấm gương, tự mình ngây ngất. Tôi lặng lẽ, đứng ở đằng sau:<br />
<em>“Có mệt không vậy, con trai?”.<br />
“Ba ơi, dọa con giật cả mình!”.<br />
“Ha ha, có mệt không, lúc nào cũng phải mệt tâm; luôn lo lắng, thật là không đáng; luôn phải suy đoán, người khác thấy thế nào. Sao phải khổ vậy, người sống ở đó, bị quần áo đầu tóc làm cho mệt mỏi, thật là ngốc lắm thay?”.<br />
“Ba, ba cười nhạo con rồi”,</em> con trai mặt đỏ ửng.<br />
<em>“Ba trả lại cho con sự nhẹ nhàng tự tại, con thấy sao?”.<br />
“Dạ”,</em> con trai đi thay quần áo, đầu tóc để bình thường trở lại. <em>“Ba ơi, thật là nhẹ nhàng, thật là thoải mái!”.<br />
</em>Từ đó, con trai biết được thế nào là đẹp, thế nào là xấu.</p>
<p style="text-align: right;">St</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/12/18/hdhd/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#16 Ngụ ngôn</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Oct 2015 12:49:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=128</guid>
		<description><![CDATA[Những câu chuyện này sẽ gợi cho bạn những suy nghĩ rất hay về cách ứng xử tình ngườiCâu chuyện 1:Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Những câu chuyện này sẽ gợi cho bạn những suy nghĩ rất hay về cách ứng xử tình người<br style="outline: 0px;" /><br style="outline: 0px;" />Câu chuyện 1:</b><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay trước chúng tôi. Họ có đến những 8 đứa trẻ mà đứa lớn nhất có lẽ chưa đến 12 tuổi. Nhìn dáng vẻ những đứa bé ấy có thể đoán được gia đình chúng không giàu có.</span></p>
<p><span id="more-128"></span></p>
<p><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Quần áo chúng không phải loại đắt tiền nhưng sạch sẽ và tươm tất. Và đó là những đứa trẻ biết cách cư xử. Cứ nhìn cái cách từng 2 đứa một nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ chúng thì rõ. Chúng nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt với cả 8 đứa trẻ ấy.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Cha mẹ chúng đang đứng ở đầu hàng với vẻ mặt hãnh diện nhất mà họ có thể. Người phụ nữ nắm lấy tay chồng, nhìn ông một cách dịu dàng. Ngay lúc ấy, người bán vé ngẩng lên và hỏi người đàn ông số vé ông ta cần. Người đàn ông trả lời đầy hứng khởi: “Cho tôi 8 vé trẻ con, 2 vé người lớn để tôi có thể dẫn cả nhà mình vào xem xiếc.”</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Nhưng, khi người bán vé báo giá của 10 chiếc vé, bàn tay người vợ đột ngột rời khỏi tay chồng, đầu bà ta gục xuống. Mặt người đàn ông hơi tái đi. Ông ta tiến lại quầy vé gần hơn và hỏi : “Anh nói giá bao nhiêu?”</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người bán vé bình thản lập lại giá của 10 chiếc vé, nhưng người đàn ông không có đủ tiền. Làm sao ông ta có thể quay lại và bảo với 8 đứa con của mình rằng ông ấy không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Chứng kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ lấy từ trong túi ra tờ 20 đô và thả xuống đất. Sau đó, ông cuối xuống nhặt lên và vỗ vai người đàn ông, nói rất tự nhiên: “Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi ông”.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /></p>
<div style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-size: 16.008px; font-family: 'Open Sans', sans-serif; vertical-align: baseline; color: #333333; line-height: 24px; text-align: center;"><br style="outline: 0px;" /><a class="ui-link" style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-style: inherit; font-size: 16.0096px; font-family: inherit; vertical-align: baseline; color: #0094d9; text-shadow: none;" href="http://webtretho.com/forum/links.php?url=http://postimage.org/" target="_blank" rel="nofollow"><img style="outline: 0px; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; font-weight: inherit; font-style: inherit; font-size: 16.0112px; font-family: inherit; vertical-align: middle; max-width: 100%; display: inline;" src="http://s10.postimg.org/frau4jy15/954d727974e054_img.jpg" alt="" border="0" /></a></div>
<p><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người đàn ông hiểu những gì đang diễn ra. Ông không cầu xin của bố thí nhưng rõ ràng ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo. Bối rối trong giây lát rồi ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, chụp lấy tay cha bằng cả hai bàn tay như muốn vắt kiệt tờ 20 đô, một giọt nước mắt rơi lặng lẽ xuống má, đôi môi mấp máy một cách khó khăn: “Cảm ơn, cảm ơn ông rất nhiều. Điều này thật sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này”. Sau khi nhìn cả gia đình người đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà, đơn giản bởi vì số tiền còn lại trong túi cha không đủ để mua vé cho hai cha con. Thật sự thì chúng tôi cũng chẳng dư dả gì! Nhưng tôi không hề giận cha. Những gì cha đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><b style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;"><br style="outline: 0px;" />Câu chuyện 2: </b><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Theo một truyện cổ, Nasruddin là hiện thân của những người độc thân khó tính. Trong một buổi trà dư tửu hậu, khi được hỏi lý do vì sao ông không lập gia đình, Nasruddin giải thích như sau:</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">&#8220;Suốt thời thanh niên, tôi đã dành trọn thời gian để tìm kiếm người đàn bà hoàn hảo. Tại Cairo, thủ đô của Ai Cập, tôi đã gặp người đàn bà vừa đẹp, vừa thông minh, với đôi mắt đen ngời như hạt ô-liu, nhưng người đàn bà này lại không dịu dàng chút nào. Tôi đành bỏ Cairo để đi Baghdad, thủ đô Iraq, tôi tìm thấy người phụ nữ vừa đẹp, vừa thông minh, vừa dịu dàng, độ lượng song nàng và tôi không bao giờ đồng quan điểm về bất cứ chuyện gì. </span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Hết người này đến người khác, người được điều này lại thiếu điều kia. Tôi đã từng tưởng mình sẽ không bao giờ tìm được người phụ nữ lý tưởng cho cuộc đời mình. Thế rồi, một hôm, tôi gặp được nàng, người phụ nữ cuối cùng trong cuộc tìm kiếm của tôi. Nàng kết hợp tất cả những đức tính mà tôi hằng mong muốn. Nàng đúng là người hoàn hảo, nhưng cuối cùng tôi đành phải sống độc thân suốt đời vì người phụ nữ ấy cũng đang đi tìm một người đàn ông lý tưởng mà dưới mắt nàng, tôi là người đàn ông còn quá nhiều thiếu sót.&#8221;</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Lời bàn:</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Người đàn ông độc thân trong câu chuyện trên đây đã quên một trong những quy luật cơ bản của cuộc sống là luật thích nghi. Thay vì bắt người khác và cuộc sống phải thích nghi với chúng ta, chính chúng ta phải tìm cách thích nghi với cuộc sống và người khác.</span><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><br style="outline: 0px; color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;" /><span style="color: #333333; font-family: 'Open Sans', sans-serif; font-size: 16.0064px; line-height: 24px;">Tâm lý thông thường của con người là đòi hỏi người khác hơn là đòi hỏi chính bản thân mình. Chúng ta đòi hỏi người khác phải thế này, thế kia nhưng chính chúng ta quên rằng chúng ta chưa làm được những điều mà người khác trông chờ nơi chúng ta. </span></p>
<p style="text-align: right;">Internet.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/10/14/16-ngu-ngon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#14: Chuyện cái thùng nước vo gạo đầu ngõ…</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 28 Aug 2015 15:40:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=116</guid>
		<description><![CDATA[9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về: “Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về:</p>
<p>“Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba mẹ. Mẹ thu xếp dọn dẹp nhà cửa và lo cơm nước giúp con. Bạn con là dân thành phố nên con không muốn anh ấy có ấn tượng không tốt về nhà mình nên mẹ phải chuẩn bị chu đáo đó.”</p>
<p>Chưa đợi mẹ cô nói gì, cô con gái ấy đã vội vàng tắt máy.</p>
<p>Nghe điện thoại của con xong, mẹ chẳng biết là nên mừng nhiều hay lo nhiều hơn. Mẹ mừng vì nghe con gái nói có người yêu đã lâu, cứ thấp thỏm chờ đợi giờ mới được gặp mặt chàng rể tương lai nhưng mẹ lại lo nhiều hơn mừng. Mẹ lo nghĩ cách làm sao để đón tiếp con rể tương lai một cách chu đáo và để con vui lòng.</p>
<p><span id="more-116"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://static.ngankeo.vn/full/2014/7/24/42d33f8f01f8fbc4ed69e1be3e496655b3c99667.jpg" alt="" width="800" height="450" /></p>
<p>Thế là cả đêm mẹ trằn trọc, hết xoay mình lại trở người mãi mà không ngủ được. Bố thấy mẹ cọ quậy cũng thức giấc theo: “Sao không ngủ đi mà còn vắt tay lên trán thế?”.</p>
<p>Mẹ bảo: “Đang nghĩ xem ngày mai nấu món gì ngon để đón tiếp tụi nó đây. Bạn nó là dân thành phố, con nhà giàu chắc đã quen với món ngon, mấy món bình dị ở quê mình không biết nó có ăn được không? Không khéo lại làm con mình mất mặt thì tội nó”.</p>
<p>Nghe mẹ nói thế, ba cười: “Gì chứ thịt gà quê luộc chấm muối tiêu chanh và canh cá nấu ngọt ở quê mình thì còn gì bằng. Tuy bạn nó sống trên thành phố nhưng chắc gì có tiền đã ăn được mấy món ngon dân giã như ở quê mình. Bà khéo lo, cứ đi ngủ đi, mai còn dậy sớm đi chợ.”</p>
<p>Nghe ba nói thế, mẹ thấy cũng có lý nên tranh thủ chợp mắt tí.</p>
<p>Khi trời còn mờ sương, mẹ thức dậy, dắt chiếc xe đạp cũ ra sân. Ba cũng dậy theo. Mẹ đi chợ nhưng không quên dặn ba quét dọn nhà cửa, sân vườn cho sạch chứ con nó về sớm lắm. Ba cười và nói với mẹ: “Đón con rể mà bà còn lo như là đón chủ tịch huyện, lo đi chợ sớm chứ hết đồ tươi ngon đó. Mọi việc dọn dẹp ở nhà cứ để đấy.”</p>
<p>Vì chợ khá xa nên mẹ phải đi từ sớm mới có thể mua được đồ ăn tươi ngon, mẹ mua ngay 1 bịch bánh bèo – món ăn mà ngày bé nó thích ăn nhất, mẹ còn mua thêm những bịch chè đậu mà ngày xưa, nó hay đòi theo mẹ đi chợ để ăn… Mẹ toàn mua những món mà nó rất thích. Mẹ vội vàng mua những món cần thiết rồi tranh thủ đạp xe về nhà thật nhanh để còn kịp nấu nướng.</p>
<p>Về đến nhà cũng gần 9h sáng, chẳng kịp thay quần áo, mẹ lao ngay vào bếp. Ba biết mẹ vội nên cũng xuống bếp phụ mẹ một tay. Bố làm gà còn mẹ thì chuẩn bị nấu canh cá. Hôm nay mẹ mua được mớ cá đồng tươi nên nồi canh cá mẹ nấu ngon hơn hẳn. Thấy mẹ thế, ba bảo ghen tỵ với con rể, được mẹ nấu toàn món ngon, chứ thường ngày, mẹ toàn cho ba ăn những món giản dị hơn nhiều. Mẹ chỉ nhìn ba rồi cười ấm áp.</p>
<p>Vừa nấu xong canh, gà cũng vừa chín thì có tiếng xe máy đi vao nhà. Biết là con gái đã về, mẹ mừng quá đến nỗi chẳng kịp rửa tay chân gì hết mà chạy nhanh ra sân để đón con.</p>
<p>Trong khi “con rể tương lai” thấy ba mẹ thì tươi cười chào hỏi thì cô con gái cưng thì tỏ vẻ không vui, còn cau có khi mẹ hỏi chuyện. Mẹ bảo 2 đứa vào nhà nghỉ ngơi, rồi mẹ mang những món quà quê mà ngày còn bé, cô rất thích ăn để 2 đứa cùng ăn, còn mẹ thì lo xuống bếp chuẩn bị dọn cơm trưa.</p>
<p>Suốt bữa cơm, ba mẹ hỏi chuyện bạn trai của cô rất vui vẻ, còn cô thì chẳng nói gì, lại tỏ vẻ khó chịu khiến mẹ lo lắng. Chỉ đến khi cô phụ mẹ dọn dẹp chén bát, mẹ hỏi sao cô không vui thì cô mới nói thẳng: “Hôm qua con đã dặn mẹ là dọn dẹp nhà cửa rồi mà sao hôm nay, mẹ vẫn để cái thùng nước vo gạo đen xì chình ình trước ngõ nhà mình vậy, đi vào là cái thùng ấy đập ngay vào mắt rồi, mẹ làm con xấu mặt với anh ấy…”</p>
<p>Chẳng thể nói được gì hơn, mẹ lặng người trước những lời trách móc của cô con gái. Cũng chẳng cho mẹ được giải thích, cô bỏ lên nhà trên với bạn trai, để mẹ dọn dẹp một mình dưới bếp.</p>
<p>Vừa dọn dẹp xong, mẹ tưởng 2 đứa sẽ ở lại nhà chơi vài ngày, nhưng ai dè, cô bảo chiều cô sẽ lên lại thành phố luôn vì ngày mai có hẹn. Mẹ cũng chẳng thể nói được gì, vội lấy cái nón lá, mẹ cầm theo 1 cái túi nilong, mẹ ra vườn hái vội những quả chanh tươi mọng nước để cô mang lên pha nước uống cho những ngày hè nắng nóng. Mẹ còn hì hụi ra ổ gà mái vừa đẻ trứng, gói ghém cho cô chục quả trứng gà ta ngon lành để con bồi bổ.</p>
<p>Đến khi cô và bạn trai đi lên thành phố, ba mới nói với mẹ: “Không biết là nó bận việc thật hay sợ ở nhà mất điện chịu không được? nên mới lấy cớ lên sớm. Còn chuyện cái thùng nước vo gạo trước ngõ mà nó cằn nhằn bà, chẳng lẽ nó đã quên rằng nó lớn khôn được như thế này là nhờ cái thùng nước vo gạo ấy? Chính tay bà phải đi lấy từng thùng nước vo gạo nuôi lợn mới có tiền nuôi nó ăn học. Vậy mà giờ nó lại nói thế, con này cưng quá thành hư rồi bà nó.”</p>
<p>Mẹ không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà tiếp tục những công việc ngày thường và bố biết, mẹ đang rất buồn nhưng đâu giận nó, vì mẹ yêu thương nó như thế nào cơ mà…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
