<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>AnHuy Blog &#187; Viết cho con</title>
	<atom:link href="https://anhuy.intienloan.com/category/viet-cho-con/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://anhuy.intienloan.com</link>
	<description>Viết cho tương lai chúng ta</description>
	<lastBuildDate>Thu, 11 Jun 2026 16:41:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.30</generator>
	<item>
		<title>#34 Chuyện Đám Cưới</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 09:14:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=214</guid>
		<description><![CDATA[Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể: Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu. Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu. Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Gần đây tôi đã rất xúc động từ một đám cưới. Trong đám cưới, người cha đã nói với con rể:</p>
<p>Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu.</p>
<p>Người lần đầu hôn cô ấy là tôi, không phải là cậu.</p>
<p>Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không phải cậu.</p>
<p>Nhưng, có thể đi cùng cô ấy suốt cuộc đời, đó là cậu chứ không phải là tôi.</p>
<p>Nếu có một ngày cậu không yêu cô ấy nữa. Đừng phản bội cô ấy, Đừng đánh cô ấy. Hãy nói với tôi, Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà!<br />
<span id="more-214"></span><br />
Cậu con rể quỳ xuống và lúc đó các khách mời đều rơi nước mắt.</p>
<p><strong>Nếu bạn là người đàn ông, xin hãy tự tế với người phụ nữ bên cạnh mình, bởi vì họ là những người con gái quý báu của người khác. Lúc tiêu tiền là ở nhà bố mẹ đẻ, Lúc khôn lớn lên kiếm tiền là ở nhà chồng. Thế nên bạn nên nhớ ngoài cha mẹ của họ ra, họ không nợ bất kì ai.</strong></p>
<p><img class="alignnone" src="https://ins.dkn.tv/wp-content/uploads/2018/04/tai-xuong-1.png" alt="" width="720" height="654" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/34-chuyen-dam-cuoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#33 Ba điều tôi khuyên bạn đừng làm</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 May 2018 08:51:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=211</guid>
		<description><![CDATA[1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Xây nhà quá to: Đừng dại gì mà cả đời thắt lưng, buộc bụng, bóp mồm bóp miệng, dành tiền dựng lên một khối bê – tông, sau đó vừa còng lưng trả nợ, vừa tự làm ô-sin lau chùi quét dọn cả ngày. Rồi cuối cùng cũng ra ngoài cánh đồng nằm lạnh lẽo trong 6 tấm ván hoặc chui vào lọ sành. Đồng ý là phải có nhà cửa đàng hoàng nhưng đừng quá sức. Thử hỏi, mỗi ngày bạn ở nhà mấy giờ đồng hồ và khi ở nhà thì là hầu hết là lúc mình nhắm mắt. Vì thế, nhà &#8230;to hay bé, xấu hay đẹp cũng không có gì khác nhau là mấy.</p>
<p>2. Cho con cái quá nhiều: Người Việt Nam có câu “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” thế nên, nhiều người có bao nhiêu cho con hết. Cho nhiều quá nên con cái chẳng biết tự lo gì, có khi 30 tuổi rồi vẫn còn phụ thuộc vào cha mẹ.<br />
<span id="more-211"></span>Hơn nữa, nếu bạn cho con cái quá nhiều mà không lo được gì cho mình thì về già bạn sẽ làm cho con bạn phải khổ bởi bạn trở thành gánh nặng của chúng, đấy là chưa nói gì đến khi ốm đau, bệnh tật. Cho con vừa thôi và quan trọng là cho nó thành NGƯỜI, cho khả năng tự lập mới là quan trọng. Có cho nhiều thì cũng đừng cho hết, hãy giữ lại một phần để tự lo cho bản thân khi tuổi cao, sức yếu để con cháu đỡ khổ. Đừng quên rằng, tiền bạc là quyền lực của người già.</p>
<p>3. Để bản thân đau ốm và tự móc túi mình khi vào bệnh viện: Nhiều người chúng ta, cứ mải mê làm ăn, tích cóp mà không nghĩ cách bảo vệ sức khỏe, tiền bạc của mình. Vì thế, đến khi vào bệnh viện, thay vì có chỗ họ phải trả tiền cho mình chăm sóc sức khỏe thì hầu hết chúng ta lại phải tự móc túi mình ra mà chi phí. Đó là lý do đã thoát nghèo rồi lại bị tái nghèo. Khổ thân!</p>
<p>Ở đời có nhiều việc đừng làm, trong đó có 3 điều trên bạn nhé!</p>
<p>Tác giả: Lê Văn Quốc</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2018/05/12/33-ba-dieu-toi-khuyen-ban-dung-lam-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#32. 33 phép lịch sự tối thiểu chưa chắc ai cũng hiểu</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Sep 2017 09:14:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=204</guid>
		<description><![CDATA[1. Nếu bạn nói “tôi mời”, bạn là người thanh toán. Bạn có thể nói “Đi ăn đi” thì trong trường hợp này, ai trả phần của người đó. Nếu một người đàn ông đề nghị được thanh toán cho một người phụ nữ, thì cô ấy có thể đồng ý. 2. Đừng bao giờ [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1. Nếu bạn nói “tôi mời”, bạn là người thanh toán. Bạn có thể nói “Đi ăn đi” thì trong trường hợp này, ai trả phần của người đó. Nếu một người đàn ông đề nghị được thanh toán cho một người phụ nữ, thì cô ấy có thể đồng ý.</p>
<p>2. Đừng bao giờ ghé thăm mà không gọi trước. Nếu ai đó tới nhà bạn mà không báo trước, bạn có thể mặc áo choàng tắm và cuốn lô tóc để nói khéo rằng bạn đang không sẵn sàng để tiếp khách. Khi có khách không mời xuất hiện trước cửa, một phụ nữ Anh thường làm như thế này: cô ấy luôn đi giày, tay cầm mũ và ô. Nếu cô ấy thích vị khách đó, cô ấy sẽ nói “tôi vừa về nhà!”. Nếu không, cô ấy sẽ thở dài và nói: “Ôi tiếc quá, tôi đang chuẩn bị đi”.</p>
<p>3. Đừng để điện thoại lên bàn khi đang nói chuyện với người khác. Làm như vậy, bạn đang cho thấy mức độ quan trọng của thiết bị này trong cuộc sống của bạn, bạn đang tỏ ra chán nản với những gì đang diễn ra và bạn sẵn sàng dừng cuộc trò chuyện vô ích này lại để kiểm tra Instagram, trả lời một cuộc gọi quan trọng hay chơi game.</p>
<p>4. Nếu bạn đang đi cùng ai đó và người đó chào một người mà bạn không biết thì bạn cũng nên chào họ.</p>
<p><span id="more-204"></span></p>
<p>5. Đôi giày của bạn lúc nào cũng nên sạch sẽ.</p>
<p>6. Tránh nói những chuyện vô nghĩa qua điện thoại. Nếu bạn cần nói chuyện với ai đó, tốt nhất là nên gặp riêng người đó.</p>
<p>7. Nếu ai đó xúc phạm bạn, bạn không nên đáp trả hoặc to tiếng với họ. Việc bạn cần làm là mỉm cười.</p>
<p>8. Khi mượn xe của ai đó, hãy nhớ đổ đầy bình xăng như một cách cảm ơn.</p>
<p>9. Đừng dùng loa ngoài khi nói chuyện, trừ khi đang không thể cầm được điện thoại trên tay.</p>
<p>10. Vặn nhỏ âm thanh khi xem video, nghe nhạc hay chơi game ở nơi đông người. Tốt nhất là bạn nên có tai nghe.</p>
<p>11. Khi dùng điện thoại hoặc máy tính người khác, đừng vào những thư mục riêng của họ khi chưa được cho phép.</p>
<p>12. Nếu có cuộc gọi nhỡ, hãy lịch sự nhắn tin khi chưa thể gọi lại.</p>
<p>13. Một người đàn ông nên đi về phía bên tay trái của người phụ nữ. Quân nhân là trường hợp ngoại lệ duy nhất, vì họ phải luôn ở tư thế sẵn sàng để chào đồng đội.</p>
<p>14. Các lái xe nên nhớ rằng: Hành động đi nhanh qua vũng nước làm bắn lên người qua đường thực sự rất khó chấp nhận.</p>
<p>15. 9 điều nên được giữ bí mật: tuổi tác, tiền bạc, cãi vã trong gia đình, tôn giáo, các vấn đề sức khỏe, chuyện tình cảm, quà tặng, sự vinh danh và tình trạng bị thất sủng.</p>
<p>16. Một người đàn ông không bao giờ nên chạm vào một người phụ nữ mà không xin phép cô ấy. Điều này có nghĩa là những việc này không được chấp nhận: cầm tay cô ấy, chạm vào cô ấy trong cuộc trò chuyện, đẩy hoặc cầm vào phần trên khuỷu tay (trừ khi một người đàn ông đang giúp cô ấy ra hoặc vào xe, hoặc đi qua đường).</p>
<p>17. Nếu ai đó gọi cho bạn một cách thô lỗ, bạn không nên trả lời. Hãy là tấm gương về việc hành xử lịch sự.</p>
<p>18. Nguyên tắc vàng khi dùng nước hoa là dùng vừa phải. Nếu bạn vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa của mình vào buổi tối thì có nghĩa là mọi người đã quá mệt với nó rồi.</p>
<p>19. Một người đàn ông có giáo dục sẽ luôn thể hiện sự tôn trọng đúng mực với một người phụ nữ.</p>
<p>20. Khi có phụ nữ, hãy chỉ hút thuốc nếu được sự đồng ý của họ.</p>
<p>21. Dù bạn là ai – giám đốc doanh nghiệp, học giả, phụ nữ lớn tuổi hay một sinh viên, khi bước vào phòng, bạn nên là người đầu tiên chào mọi người.</p>
<p>22. Hãy tôn trọng sự riêng tư của thư tín. Cha mẹ không nên đọc thư của con. Vợ chồng cũng nên tôn trọng nhau như vậy. Kiểm tra túi của ai đó để tìm thư, những lời nhắn tình cảm hay những thứ khác là vô cùng khiếm nhã.</p>
<p>23. Đừng cố gắng chạy đua với thời trang. Tốt hơn là nên ăn mặc vừa phải, thậm chí là nếu không hợp thời trang thì cũng còn hơn là mặc một bộ đồ mới, hàng hiệu mà trông xấu tệ.</p>
<p>24. Nếu bạn được tha thứ sau khi xin lỗi, đừng lại gần đối phương tấn công họ một lần nữa. Bạn nên cố gắng tránh những lỗi như vậy trong tương lai.</p>
<p>25. Tránh cười, nói chuyện quá to, hay nhìn chằm chằm vào người khác.</p>
<p>26. Luôn luôn chừa thức ăn cho người mua chúng về, cho dù họ có khăng khăng rằng mình sẽ không ăn</p>
<p>27. Đảm bảo không quên trả lại những cuốn sách đã mượn về đọc.</p>
<p>28. Trả lại số tiền vay càng sớm càng tốt, đừng để đến lúc họ phải đòi.</p>
<p>29. Nếu ngủ lại nhà người khác, nhớ gấp gọn gàng chăn, gối trước lúc rời đi.</p>
<p>30. Khi được ai đó nấu ăn cho, rửa bát và dọn dẹp chắc chắn là việc bạn nên làm.</p>
<p>31. Đừng cãi nhau ở trốn công cộng. Chẳng có lí do gì để những người xung quanh chịu sự tức giận của bạn.</p>
<p>32. Người văn minh không chia tay bằng tin nhắn.</p>
<p>33. Đừng quên cảm ơn những người thân yêu và bạn bè. Họ giúp bạn không vì họ phải làm thế.</p>
<p style="text-align: right;">Tổng hợp</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/32/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#31 Hậu vận con người và đèn giao thông</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Sep 2017 08:51:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho Cha Mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=201</guid>
		<description><![CDATA[Chắc các bạn không xa lạ gì với những cảnh cố tình vượt đèn đỏ. Chuyện này xảy ra ở mọi ngã tư trong thành phố. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó có thể là bất cứ ai, một anh thanh niên, một chị sồn sồn, một cô gái trẻ hay một lão [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Chắc các bạn không xa lạ gì với những cảnh cố tình vượt đèn đỏ. Chuyện này xảy ra ở mọi ngã tư trong thành phố. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó có thể là bất cứ ai, một anh thanh niên, một chị sồn sồn, một cô gái trẻ hay một lão già đầu bạc. Những người cố tình vượt đèn đỏ đó thường không bao giờ bị cảnh sát giao thông phạt. Họ đủ khôn ngoan để chỉ vi phạm khi không có bóng công an.</p>
<p>Vượt lên trên đoàn người đang kiên nhẫn chờ đèn xanh, họ luồn lách, tăng ga, họ đạp phanh, đánh lái, họ khéo léo đi xuyên qua dòng xe cộ và thoát ra an toàn. Nhiều khi họ phải phanh lại giữa ngã tư vì xe đông quá, đứng trơ khấc giữa dòng người vừa né họ ra một cách khó chịu, vừa ném cho họ cái nhìn giận dữ hay khinh bỉ. Tôi đã nhiều lần cố gắng nhìn vào mắt những người cố tình vượt đèn đỏ này để cảm nhận suy nghĩ của họ. Tiếc thay, chưa lần nào tôi thành công. Họ luôn lẩn tránh ánh mắt của những người nhìn thẳng vào họ. Có lẽ họ thừa hiểu những gì họ vừa làm là sai trái.</p>
<p><span id="more-201"></span></p>
<p><iframe width="580" height="326" src="https://www.youtube.com/embed/99JU8WnzTEQ?feature=oembed" frameborder="0" allowfullscreen></iframe></p>
<p>Một lần tôi cố gắng bắt kịp một chị đưa con đi học, chị ta vừa cố tình vượt đèn đỏ và làm chiếc xe ô tô đi đúng đèn phải phanh gấp. Tôi nói với chị ta: Cháu ơi, cháu thương lấy đứa bé. Cháu vượt đèn đỏ như thế nhỡ làm sao lại khổ nó ra. Chị ta quay sang lườm tôi, vừa tăng ga vọt đi vừa văng lại câu nói không chủ ngữ: tổ sư, hãm.</p>
<p>Những người cố tình vượt đèn đỏ ấy tuy hiếm khi bị phạt bởi CSGT nhưng thực ra họ đang phải chịu một hình phạt lớn hơn nhiều đó là: <strong>Họ luôn là những người không bao giờ có thể thành đạt trong cuộc sống.</strong></p>
<p>Nếu bạn là người thường xuyên cố tình vượt đèn đỏ tôi cá là bạn không may mắn, mọi dự định tốt đẹp của bạn thường tan vỡ. . Nếu là học sinh, bạn luôn học kém và hạnh kiểm xấu, nếu là viên chức, bạn luôn bị sếp mắng mỏ và không tin tưởng, nếu là người buôn bán, bạn thường xuyên thua lỗ, nếu là doanh nhân, bạn sẽ phá sản nay mai. Công việc của bạn nếu không bấp bênh thì gia đình của bạn sóng gió lủng củng. Tóm lại trong cuộc sống bạn sẽ luôn xúi quẩy.</p>
<p>Bạn không tin ư? Hãy nhìn những người vượt đèn đỏ. Phải chăng họ là những doanh nhân thành đạt? phải chăng họ là những người hạnh phúc?, phải chăng họ là những người giầu có?<br />
Không! những người đó luôn giống nhau: đen đúa, bẩn bẩn, cau có và nhàu nát. Trên mặt họ không bao giờ có một nụ cười</p>
<p>Tại sao những người vượt đèn đỏ luôn là người thất bại? Bởi vì:</p>
<p><strong>1-Thiếu kiên nhẫn:</strong><br />
Khi bạn không đủ kiên nhẫn chờ đèn 30 giây thì bạn không thể đủ kiên nhẫn để theo đuổi bất cứ dự án tốt đẹp nào mà bạn ấp ủ. Bạn sẽ luôn bỏ cuộc giữa chừng. Sự thiếu kiên nhẫn luôn đi kèm với tính vội vàng hấp tấp và nóng vội. Bạn sẽ quay ngoắt sang việc khác khi hơi gặp khó khăn. Sự thành công không bao giờ đến với những người thiếu kiên nhẫn.</p>
<p><strong>2-Thiếu tôn trọng những người xung quanh:</strong><br />
Bạn sẵn sàng tước đoạt trắng trợn quyền lợi của những người đang lưu thông đúng đèn. Bắt họ phải nhường đường cho bạn vì bạn hiểu rằng không ai muốn đâm vào bạn cả. Với tư duy chèn ép người khác để mưu lợi nhỏ xíu cho mình, thử hỏi bạn sẽ thành công kiểu gì trong cuộc sống?</p>
<p><strong>3-Sẵn sàng pham luật:</strong><br />
Khi không có bóng CSGT là bạn tăng ga vượt đèn. Tư duy này sẽ làm bạn coi thường mọi luật lệ. Hôm nay bạn phá vỡ luật giao thông, ngày mai bạn sẽ phá vỡ luật hôn nhân gia đình, ngày kia bạn có thể phá vỡ luật hình sự. Và sớm hay muộn bạn sẽ phải trả giá.</p>
<p><strong>4-Thiếu tư duy sáng suốt:</strong><br />
Bạn cố tình vượt đèn để tiết kiệm 30 giây nhưng bạn có thể nát bét dưới gầm xe tải. Mạng sống của bạn chỉ đáng giá 30 giây thôi sao. Nếu bạn không tư duy được điều đơn giản này thì bạn mong gì thành công trong cuộc sống.</p>
<p>Một người với 4 đức tính trên liệu có thể là người thành đạt và may mắn. Nếu bạn muốn cải thiện tương lai của mình hãy dừng ngay việc vượt đèn đỏ.</p>
<p>Tin tôi đi, vận may sẽ đến với bạn.</p>
<p style="text-align: right;">Bài của bác Nguyen Dang Ninh</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/09/10/31-hau-van-con-nguoi-va-den-giao-thong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#28 Lời cha dạy con trai về cách chọn Vợ!</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:52:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[kỹ năng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=193</guid>
		<description><![CDATA[Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy cho cô ấy thấy con xứng đáng là người đàn ông được cô ấy tin tưởng như thế nào&#8230;</strong></p>
<p>1. Khi chọn vợ, con đừng đặt bao nhiêu tiêu chuẩn này kia, cũng đừng nhìn hình mẫu như Mẹ của con. Ngày cưới Cha, Mẹ con chỉ là một người bình thường, còn rất nhiều khiếm khuyết. Đàn ông cần thời gian để gây dựng sự nghiệp thì phụ nữ cũng vậy, họ cần thời gian để hoàn thiện bản thân mình. Quan trọng con phải là một người đàn ông trưởng thành trong suy nghĩ, nếu cô ấy yêu con sẽ nỗ lực trở nên hoàn hảo hơn.</p>
<p><span id="more-193"></span><img class="alignnone aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZeduqfX90Jc/UNU2-oFNkiI/AAAAAAAAC_U/XuK4goNtLqk/s320/bo-day-con-trai.PNG" alt="" width="320" height="200" />2. Yêu ai thì phải nói, theo đuổi hết mình, đừng bao giờ để cho phụ nữ phải mở miệng nói trước lời yêu. Đàn ông mà không chủ động được trong tình yêu thì cũng không làm nổi việc gì.<br />
3. Khi con chưa qua tuổi 30, vẫn còn độc thân là rất bình thường. Cha chỉ sợ 30 tuổi con vẫn lông bông chưa rõ nghề nghiệp, tương lai mù mịt, ước mơ vẫn nằm trên giấy. Còn tình yêu à, lúc nó chưa đến con hãy hưởng thụ cuộc sống riêng. Nhưng nhớ, đừng để độc thân quá lâu nhé, con trai.<br />
4. Sẽ có thời điểm, con phân vân giữa nhiều cô gái, yêu một cô gái xinh đẹp hay cô gái hiểu mình? Con ạ, lúc đó hãy nhớ giữ lấy cô gái nào từng làm mình khóc. Đó chính là người phụ nữ con yêu!<br />
5. Hãy tìm một cô gái thường cằn nhằn con về cách con tiêu tiền, thường giận con vì về muộn, thức khuya, hay ca thán vì mùi thuốc lá, bia rượu nồng nặc. Một người vợ để chung sống cả đời cần những “tính xấu” như thế.<br />
6. Cuộc đời con sẽ gặp nhiều người phụ nữ, có người sẽ muốn bên con trọn đời nhưng sẽ có không ít người chỉ muốn nhìn vào ví tiền của con. Người muốn gắn bó với con cả đời cô ấy sẽ chăm sóc cuộc sống của con, còn người suốt ngày lo tình cảm của cô ấy thì chỉ nhìn vào ví tiền mà thôi!<br />
7. Khi yêu một người phụ nữ thật lòng, họ có thể khóc vì con, tủi thân, giận dỗi nhưng đừng để người phụ nữ ấy im lặng. Bởi khi phụ nữ đã im lặng họ sẽ rời xa con đấy.<br />
8. Đừng bao giờ đánh phụ nữ, tuyệt đối không! Dù họ có dùng lời lẽ nặng nề hay hành động trẻ con như thế nào. Im lặng và rời đi là tất cả những gì con hãy làm lúc đấy. Phụ nữ mà, hãy chỉ để yêu thôi.<br />
9. Nếu không còn yêu thì chẳng còn gì phải nói!Nếu con mắc sai lầm thì hãy dũng cảm thừa nhận và xin tha thứ, cầu xin hay khóc trước người phụ nữ con yêu không có gì là xấu hổ. Không dám nhận trách nhiệm, ruồng rẫy người ta mới là người đàn ông đáng trách!<br />
10. Một cô gái đẹp có thể làm con cuốn hút nhưng sắc đẹp rồi cũng phai nhạt theo thời gian, hãy ở bên cạnh cô gái khiến con cảm thấy cuộc sống ổn định bình yên, vì con mà thay đổi, vì con mà yêu thương.<br />
11. Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy cho cô ấy thấy con xứng đáng là người đàn ông được cô ấy tin tưởng như thế nào.</p>
<p style="text-align: right;">Nguồn: Sưu Tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/28-loi-cha-day-con-trai-ve-cach-chon-vo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#27 ĐƯỜNG VỀ NHÀ</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 15 May 2017 11:42:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=191</guid>
		<description><![CDATA[Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: &#8220;Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có đi khắp chân trời góc biển thì cũng chẳng có con đường nào xa hơn đường về nhà mình đâu.&#8221;<br />
<span id="more-191"></span>***<br />
<img class="alignnone" src="http://combiboilersleeds.com/images/going-home/going-home-3.jpg" alt="" width="2700" height="2015" /><br />
Tôi cười và không hiểu tại sao mẹ lại nói như thế với tôi. Trong lòng tôi chẳng bao giờ tin, đường về nhà lại là đường xa nhất. Từ Hà Nội về nhà tôi chưa đến 50 km. Mẹ sai rồi!<br />
Những năm đầu tôi năng về nhà thăm cha mẹ người thân, và cũng để ngấm ngầm nói về mẹ, đường về nhà là đường gần nhất đấy.</p>
<p>Nhưng những lần về đó cứ thưa dần, thưa dần như những điều may mắn tốt đẹp hay hạnh phúc của đời một con người.<br />
Tôi ra trường, ở lại Hà Nội, lăn xả vào đời, chiến đấu như một con ngựa dũng mãnh những mong tìm được một chỗ đứng trong cát bụi phồn hoa.</p>
<p>Đi qua quá nửa đời người, dấu chân phiêu lãng in mòn khắp nơi, năm châu bốn biển, tôi mới chợt nhận ra rằng, đường về nhà là con đường xa nhất. Mẹ hoàn toàn có lý!</p>
<p>Khi ấy tôi mới giật mình nhớ lại và suy nghĩ. Quê hương tôi bao người trùng trùng lớp lớp đã ra đi mà có thấy ai trở lại bao giờ. Không phải bởi quê hương tôi nghèo khó hay đời sống tinh thần từ túng như bao làng quê khác. Họ chỉ quay đầu khi mắt nhắm tay buông, thân xác hòa tan trong lòng đất mẹ.</p>
<p>Có hàng trăm ngàn vạn lý do chính đáng và không chính đáng để bước chân người ra đi không thể quay trở về được nữa, dù trong trái tim vẫn đau đáu một hình bóng quê nhà. Dù đường về quê chỉ là những con số toán học chẳng có nghĩa lý gì!</p>
<p>Ngay cả với tôi bây giờ, khi gối mỏi chân chồn, tan nát từng ước mơ, vẫn không thể (không muốn thì đúng hơn) trở về mái nhà xưa được nữa.</p>
<p>Bởi đường về nhà là con đường xa nhất trong những chuỗi hành trình vô tận miên man của một đời người ngắn ngủi mà lắm gian nan!</p>
<p>&#8212;ST&#8212;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2017/05/15/27-duong-ve-nha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#24 Một Con mắt</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 16:04:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=164</guid>
		<description><![CDATA[Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.</b></p>
<p>Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.</p>
<p>Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.</p>
<p><span id="more-164"></span></p>
<p>Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.</p>
<p>Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.</p>
<p>Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?</p>
<p>Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.</p>
<p>Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:</p>
<p>“Con yêu quý,</p>
<p>Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.</p>
<p>Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..</p>
<p>Mẹ yêu con lắm,</p>
<p>Mẹ&#8230;&#8230;</p>
<p><a href="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg"><img class=" aligncenter" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZImBjL0XQro/U_bnJ14H28I/AAAAAAAAAnM/ZOZFSgJnr9Y/s1600/4_f8e9e.jpg" alt="" width="640" height="480" border="0" /></a></p>
<p style="text-align: right;">(Nguồn:  <em>trích internet</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2016/07/15/1-con-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#15 Câu hỏi tuyển dụng thông minh và sâu sắc</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/09/25/15-cau-hoi-tuyen-dung-thong-minh-va-sau-sac/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/09/25/15-cau-hoi-tuyen-dung-thong-minh-va-sau-sac/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 25 Sep 2015 15:23:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=122</guid>
		<description><![CDATA[Điều quan trọng nhất mà công việc mang lại cho bạn chính là các giá trị, giá trị làm người và trân quý giá trị của người khác, trong đó có cả người mẹ tảo tần của bạn và những người luôn dành sự yêu thương cho bạn. Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Điều quan trọng nhất mà công việc mang lại cho bạn chính là các giá trị, giá trị làm người và trân quý giá trị của người khác, trong đó có cả người mẹ tảo tần của bạn và những người luôn dành sự yêu thương cho bạn.</p>
<p>Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc, nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý tại một tập đoàn lớn. Anh đã vượt qua vòng phỏng vần đầu tiên. Đến vòng cuối, đích thân giám đốc đặt các câu hỏi và đưa ra quyết định cuối cùng. Ông giám đốc rất ấn tượng với CV của chàng trai bởi trong suốt các năm học, anh luôn đạt thành tích xuất sắc.<br />
“Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”, vị giám đốc hỏi.</p>
<p><span id="more-122"></span></p>
<p>“Thưa, không bao giờ”, chàng trai trả lời.</p>
<p>“Vậy là cha mẹ anh đã trả toàn bộ học phí cho anh?”, ông hỏi tiếp.</p>
<p>“Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”, chàng trai trẻ trả lời.</p>
<p>“Vậy mẹ anh làm việc cho công ty nào?”</p>
<p>“Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”, chàng trai trẻ đáp.</p>
<p>Người giám đốc im lặng một lúc. Sau đó, ông đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.</p>
<p>“Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”, ông hỏi.</p>
<p>“Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ”, chàng trai trả lời.</p>
<p>“Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ nói có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi. Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại”.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://s29.postimg.org/qf6tlmxkn/phong_van_ke_toan.jpg" alt="" width="480" height="324" /></p>
<p>Vị giám đốc nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc về nhà, anh hãy rửa hai bàn tay cho mẹ mình. Rồi đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.</p>
<p>Qua ánh mắt và giọng nói của người giám đốc, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao. Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với mẹ hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Người mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai rửa.</p>
<p>Khi nhìn thấy bàn tay của mẹ từng giọt nước mắt của chàng trai trẻ rơi xuống. Lần đầu tiên anh nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ thật nhăn nheo, hơn nữa chúng còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn từng rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.</p>
<p>Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí trong suốt thời gian anh đến trường. Những vết sẹo trên đôi bàn tay mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.</p>
<p>Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày. Tối hôm đó, mẹ và anh đã nói chuyện với nhau rất lâu.</p>
<p>Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn. Vị giám đốc nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của anh. Ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và học được ở nhà mình ngày hôm qua?”.</p>
<p>Chàng trai trả lời: “Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại”.</p>
<p>Giám đốc hỏi tiếp: “Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?”</p>
<p>Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt: “Thứ nhất, tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được ngày hôm nay đều là nhờ mẹ. Thứ hai, nhờ việc giúp đỡ mẹ, tôi hiểu được để kiếm tiền được đồng tiền mọi người đã vất vả như thế nào. Thứ ba, tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình”.</p>
<p>Vị giám đốc nói: “Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ từ những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Và còn nữa, xin chúc mừng anh. Anh đã được tuyển”.</p>
<div style="text-align: right;">Nguồn: hoathuytinh</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/09/25/15-cau-hoi-tuyen-dung-thong-minh-va-sau-sac/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#14: Chuyện cái thùng nước vo gạo đầu ngõ…</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 28 Aug 2015 15:40:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[xúc động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.anhuy.intienloan.com/?p=116</guid>
		<description><![CDATA[9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về: “Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>9h tối, mẹ vừa mới dắt chiếc xe đạp chở thùng nước vo gạo về tới sân thì có chuông điện thoại trong nhà. Ba bảo mẹ vào nhà nghe điện thoại. Cô con gái cưng đi làm ở thành phố gọi điện về:</p>
<p>“Ngày mai,con đưa bạn trai con về giới thiệu với ba mẹ. Mẹ thu xếp dọn dẹp nhà cửa và lo cơm nước giúp con. Bạn con là dân thành phố nên con không muốn anh ấy có ấn tượng không tốt về nhà mình nên mẹ phải chuẩn bị chu đáo đó.”</p>
<p>Chưa đợi mẹ cô nói gì, cô con gái ấy đã vội vàng tắt máy.</p>
<p>Nghe điện thoại của con xong, mẹ chẳng biết là nên mừng nhiều hay lo nhiều hơn. Mẹ mừng vì nghe con gái nói có người yêu đã lâu, cứ thấp thỏm chờ đợi giờ mới được gặp mặt chàng rể tương lai nhưng mẹ lại lo nhiều hơn mừng. Mẹ lo nghĩ cách làm sao để đón tiếp con rể tương lai một cách chu đáo và để con vui lòng.</p>
<p><span id="more-116"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://static.ngankeo.vn/full/2014/7/24/42d33f8f01f8fbc4ed69e1be3e496655b3c99667.jpg" alt="" width="800" height="450" /></p>
<p>Thế là cả đêm mẹ trằn trọc, hết xoay mình lại trở người mãi mà không ngủ được. Bố thấy mẹ cọ quậy cũng thức giấc theo: “Sao không ngủ đi mà còn vắt tay lên trán thế?”.</p>
<p>Mẹ bảo: “Đang nghĩ xem ngày mai nấu món gì ngon để đón tiếp tụi nó đây. Bạn nó là dân thành phố, con nhà giàu chắc đã quen với món ngon, mấy món bình dị ở quê mình không biết nó có ăn được không? Không khéo lại làm con mình mất mặt thì tội nó”.</p>
<p>Nghe mẹ nói thế, ba cười: “Gì chứ thịt gà quê luộc chấm muối tiêu chanh và canh cá nấu ngọt ở quê mình thì còn gì bằng. Tuy bạn nó sống trên thành phố nhưng chắc gì có tiền đã ăn được mấy món ngon dân giã như ở quê mình. Bà khéo lo, cứ đi ngủ đi, mai còn dậy sớm đi chợ.”</p>
<p>Nghe ba nói thế, mẹ thấy cũng có lý nên tranh thủ chợp mắt tí.</p>
<p>Khi trời còn mờ sương, mẹ thức dậy, dắt chiếc xe đạp cũ ra sân. Ba cũng dậy theo. Mẹ đi chợ nhưng không quên dặn ba quét dọn nhà cửa, sân vườn cho sạch chứ con nó về sớm lắm. Ba cười và nói với mẹ: “Đón con rể mà bà còn lo như là đón chủ tịch huyện, lo đi chợ sớm chứ hết đồ tươi ngon đó. Mọi việc dọn dẹp ở nhà cứ để đấy.”</p>
<p>Vì chợ khá xa nên mẹ phải đi từ sớm mới có thể mua được đồ ăn tươi ngon, mẹ mua ngay 1 bịch bánh bèo – món ăn mà ngày bé nó thích ăn nhất, mẹ còn mua thêm những bịch chè đậu mà ngày xưa, nó hay đòi theo mẹ đi chợ để ăn… Mẹ toàn mua những món mà nó rất thích. Mẹ vội vàng mua những món cần thiết rồi tranh thủ đạp xe về nhà thật nhanh để còn kịp nấu nướng.</p>
<p>Về đến nhà cũng gần 9h sáng, chẳng kịp thay quần áo, mẹ lao ngay vào bếp. Ba biết mẹ vội nên cũng xuống bếp phụ mẹ một tay. Bố làm gà còn mẹ thì chuẩn bị nấu canh cá. Hôm nay mẹ mua được mớ cá đồng tươi nên nồi canh cá mẹ nấu ngon hơn hẳn. Thấy mẹ thế, ba bảo ghen tỵ với con rể, được mẹ nấu toàn món ngon, chứ thường ngày, mẹ toàn cho ba ăn những món giản dị hơn nhiều. Mẹ chỉ nhìn ba rồi cười ấm áp.</p>
<p>Vừa nấu xong canh, gà cũng vừa chín thì có tiếng xe máy đi vao nhà. Biết là con gái đã về, mẹ mừng quá đến nỗi chẳng kịp rửa tay chân gì hết mà chạy nhanh ra sân để đón con.</p>
<p>Trong khi “con rể tương lai” thấy ba mẹ thì tươi cười chào hỏi thì cô con gái cưng thì tỏ vẻ không vui, còn cau có khi mẹ hỏi chuyện. Mẹ bảo 2 đứa vào nhà nghỉ ngơi, rồi mẹ mang những món quà quê mà ngày còn bé, cô rất thích ăn để 2 đứa cùng ăn, còn mẹ thì lo xuống bếp chuẩn bị dọn cơm trưa.</p>
<p>Suốt bữa cơm, ba mẹ hỏi chuyện bạn trai của cô rất vui vẻ, còn cô thì chẳng nói gì, lại tỏ vẻ khó chịu khiến mẹ lo lắng. Chỉ đến khi cô phụ mẹ dọn dẹp chén bát, mẹ hỏi sao cô không vui thì cô mới nói thẳng: “Hôm qua con đã dặn mẹ là dọn dẹp nhà cửa rồi mà sao hôm nay, mẹ vẫn để cái thùng nước vo gạo đen xì chình ình trước ngõ nhà mình vậy, đi vào là cái thùng ấy đập ngay vào mắt rồi, mẹ làm con xấu mặt với anh ấy…”</p>
<p>Chẳng thể nói được gì hơn, mẹ lặng người trước những lời trách móc của cô con gái. Cũng chẳng cho mẹ được giải thích, cô bỏ lên nhà trên với bạn trai, để mẹ dọn dẹp một mình dưới bếp.</p>
<p>Vừa dọn dẹp xong, mẹ tưởng 2 đứa sẽ ở lại nhà chơi vài ngày, nhưng ai dè, cô bảo chiều cô sẽ lên lại thành phố luôn vì ngày mai có hẹn. Mẹ cũng chẳng thể nói được gì, vội lấy cái nón lá, mẹ cầm theo 1 cái túi nilong, mẹ ra vườn hái vội những quả chanh tươi mọng nước để cô mang lên pha nước uống cho những ngày hè nắng nóng. Mẹ còn hì hụi ra ổ gà mái vừa đẻ trứng, gói ghém cho cô chục quả trứng gà ta ngon lành để con bồi bổ.</p>
<p>Đến khi cô và bạn trai đi lên thành phố, ba mới nói với mẹ: “Không biết là nó bận việc thật hay sợ ở nhà mất điện chịu không được? nên mới lấy cớ lên sớm. Còn chuyện cái thùng nước vo gạo trước ngõ mà nó cằn nhằn bà, chẳng lẽ nó đã quên rằng nó lớn khôn được như thế này là nhờ cái thùng nước vo gạo ấy? Chính tay bà phải đi lấy từng thùng nước vo gạo nuôi lợn mới có tiền nuôi nó ăn học. Vậy mà giờ nó lại nói thế, con này cưng quá thành hư rồi bà nó.”</p>
<p>Mẹ không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà tiếp tục những công việc ngày thường và bố biết, mẹ đang rất buồn nhưng đâu giận nó, vì mẹ yêu thương nó như thế nào cơ mà…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/28/14-chuyen-cai-thung-nuoc-vo-gao-dau-ngo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>#5: Huynh đệ</title>
		<link>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/14/huynh-de/</link>
		<comments>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/14/huynh-de/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 14 Aug 2015 10:42:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Viết cho con]]></category>
		<category><![CDATA[anh em]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.langvietonline.net/wp/?p=43</guid>
		<description><![CDATA[1. Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #008000;">1. Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần. Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó: “Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa”. Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống&#8230;</span><br />
<span style="color: #008000;">Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị bệnh não bẩm sinh. Ông bà nội trút hết thất vọng và uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa roi.</span><br />
<span style="color: #008000;">Có lúc mẹ ôm nó phơi nắng trong vườn, anh nó cẩn thận mon men đến gần, thích quá anh đưa tay sờ lên má nó. Mẹ nó như sợ một bệnh dịch gì vội bồng nó đi chỗ khác, mắng nhiếc anh nó: “Không được lại gần em, mày muốn truyền bệnh cho em à?”.</span><br />
<span style="color: #008000;">Một lần, mẹ không có nhà. Từ xa, anh ngắm mợ bồng nó trên tay, vẫn là cười ngốc thôi. Mợ xót lòng, vẫy tay gọi: “Đến đây cầm tay em một tí này”. Anh nó vội trốn đi, miệng lắp bắp nói liên tục không rõ: “Không&#8230; không cầm&#8230; truyền bệnh, truyền bệnh”.</span><br />
<span style="color: #008000;">Hôm đó mợ khóc òa, anh nó đưa tay lên lau nước mắt cho mợ, vẫn là cười ngốc thôi.</span><br />
<span style="color: #008000;">Continue</span><br />
<span id="more-43"></span></p>
<p>2. Nó lớn dần, đang thời tập nói. Mấy lần nó huơ tay lên, bò tới phía anh. Anh nó mừng quá nhảy cẫng lên. Mẹ nó tới kịp, vội vội vàng vàng bồng nó đi chỗ khác.<br />
Nhìn những đứa trẻ khác mút kem que, anh nó liếm môi, cảm thấy nóng và khát lắm. Bọn nhóc nói nếu anh chịu làm chó tụi nó sẽ cho kem. Anh nó làm chó bò trên đất, nhưng bọn nhóc quỵt kem và cười ầm lên. Bằng một động tác nhanh gọn, anh nó nhổm người lên, như điên dại cướp lấy que kem. Bọn nhóc sợ quá khóc rống. Anh nó cầm chiến lợi phẩm chạy về nhà, không biết rằng trên đường que kem tan dần, tan dần. Về đến nhà kem chỉ còn một miếng nhỏ tội nghiệp mà thôi. Nó đang chơi ở vườn sau, nhân lúc mẹ không để ý, anh đem kem đến trước mặt nó và nói: “Ăn&#8230; ăn&#8230; em ăn đi”.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="alignnone" src="http://www2.picturepush.com/photo/a/11408370/img/11408370.png" alt="" width="400" height="288" /></p>
<p>Mẹ nó thấy anh cầm cái que như đang ra hiệu gì đấy, vội chạy đến xô anh ngã nhoài ra đất, que kem lấm lem đầy đất, anh nó ngẩn người nhìn một lúc lâu rồi ngoác miệng khóc.<br />
Nó biết nói nhưng chưa từng gọi một tiếng anh. Anh nó hi vọng mình có thể như bao người anh khác được em trai là nó gọi một tiếng anh. Vì vậy lúc nó đang đùa nghịch ở sân sau, anh đứng phía ngoài xa ba mét, lấy hết sức hét: “Anh, anh”. Anh muốn nó nghe thấy sẽ học được cách gọi anh. Một lần anh đang cố gắng hét thật to, mẹ mắng nhiếc anh và đuổi đi chỗ khác chơi. Lúc đó nó ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên gọi thật rõ một tiếng: “Anh”.<br />
Anh nó chưa bao giờ vui như thế, hoa chân múa tay, bỗng nhiên chạy đến ôm nó thật chặt, nước mắt nước mũi tèm lem đầy vai áo nó.<br />
Continue</p>
<p><span style="color: #333399;">3. Từ nhỏ nó đã bị người ta gọi là “em thằng ngốc”. Lớn lên, nó ghét cách gọi này. Bởi vậy nó luôn mặc cảm và hận ghét anh nó.</span><br />
<span style="color: #333399;">Một lần, cũng vì chính cách gọi này mà nó bị người ta đánh. Nó bị lũ bạn đè lên người. Bỗng nhiên lũ bạn bị ai đó nhấc lên &#8211; là anh trai nó.</span><br />
<span style="color: #333399;">Nó chưa bao giờ thấy anh nó mạnh mẽ như thế, nhấc bổng cả lũ bạn nó lên, quật ngã chúng ra đất. Lũ bạn vừa khóc vừa thét đau. Nó thấy sợ, rắc rối rồi, bố chắc chắn sẽ phạt nó. Phút ấy nó hận mẹ tận xương tủy vì sao lại sinh cho nó một ông anh trai đần độn như thế. Nó dùng hết sức đẩy anh trai ra, hét rằng: “Ai bảo anh quản chuyện người khác, anh là thằng ngốc”. Anh nó ngã ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng nó khuất xa dần.</span><br />
<span style="color: #333399;">Hôm đó, bố bắt hai anh em quỳ ra đất rồi dùng roi mây quất tới tấp. Anh bò lên người nó, run rẩy nói: “Đánh&#8230; đánh con, đừng đánh em”.</span><br />
<span style="color: #333399;">Mấy hôm sau mẹ mang kẹo từ thành phố về, chia cho nó tám viên, anh nó ba viên. Không chỉ là chia kẹo, những lần khác anh nó vẫn chịu vậy. Sáng sớm, anh đứng sau cửa gương đợi nó đi ra, xòe bàn tay có hai viên kẹo. Nó lờ đi, coi như không thấy gì. Anh nó lại chạy đến trước mặt, xòe bàn tay có ba viên kẹo và nói: “Ăn&#8230; ăn, em ăn đi”.</span><br />
<span style="color: #333399;">Không biết vì sao lần này nó đột nhiên không cần, anh nó chạy theo quấn quýt cả chân, không nói lời nào, nhét cả ba viên kẹo vào mồm nó.</span><br />
<span style="color: #333399;">Lúc kẹo trôi qua khỏi họng, nó thấy rõ mắt anh trai đẫm nước mắt.</span></p>
<p><span style="color: #800000;">4. Cầm giấy trúng tuyển vào đại học, bố mẹ rất mừng, anh trai nó cũng vui lây. Thật ra anh nó không hiểu đại học là gì, nhưng biết rằng em trai đỗ đại học mang vinh hạnh đến cho cả nhà và cũng không ai gọi mình là thằng ngốc nữa.</span><br />
<span style="color: #800000;">Trước đêm nó lên thành phố nhập học, anh vẫn không vào phòng nó, chỉ đứng ngoài cửa sổ và đưa cho nó một bọc vải, mở ra thấy vài bộ áo quần mới. Đều là của mợ cho hai anh em nó hoặc là bà cô ở thành phố gửi tặng. Thì ra mấy năm qua anh nó chưa hề mặc áo quần mới. Bởi mẹ không để ý đến nên anh giấu đi. Lúc đó, nó phát hiện áo trên người anh đã cũ mèm, rách vài chỗ, chiếc quần ngắn lên tận mắt cá chân, nom thật tội nghiệp. Mũi nó cay cay, bao nhiêu năm qua ngoài sự ghét bỏ, hận thù nó có cho anh cái gì đâu.</span><br />
<span style="color: #800000;">Anh nó vẫn cười ngốc thôi, có điều trong mắt đầy hi vọng, nó không biết đó là hi vọng gì. Mặc dù anh không biết nó đã cao lên rất nhiều, không biết áo quần ấy đã đến lúc lỗi thời không thể chưng diện đi ra phố được nữa nhưng nó vẫn khoác mặc vào, xoay tới xoay lui giả bộ vui mừng ríu rít hỏi anh: “Đẹp không? Có hợp không?”. Anh nó gật đầu, ngoác miệng cười.</span><br />
<span style="color: #800000;">Nó viết lên giấy hai chữ “huynh đệ” rồi chỉ cho anh chữ này là huynh, chữ này là đệ, huynh là anh, đệ là em. Huynh đệ có nghĩa là có anh rồi mới có em, không có anh thì không có em. Hôm đó, anh nó lại đọc ngược thành “đệ huynh”. Lúc lên đường nó khóc, anh nói rằng trong lòng anh nó là số 1, không có nó thì không có anh.</span></p>
<p><span style="color: #333399;">5. Nói đến đời sống đại học, nó thấy rất thú vị, nhiều điều mới mẻ, dường như nó quên mất người anh trai nơi quê nhà.</span><br />
<span style="color: #333399;">Lần nọ mẹ đi gọi điện thoại cho nó, anh đi theo đến bưu điện. Mẹ nói rất nhiều, cả tiếng đồng hồ rồi bảo với nó: “Nói chuyện với anh con mấy câu này”. Anh tiếp điện thoại, đợi thật lâu không nghe tiếng gì cả, mẹ nói rằng: “Thôi cúp máy đi, anh con khóc rồi, anh con chỉ lên ngực ý nói rằng nhớ con đó”.</span><br />
<span style="color: #333399;">Nó vốn muốn nói mẹ đưa điện thoại lại cho anh trai để nói với anh rằng: “Đợi em về sẽ dạy anh học chữ, sẽ mua cho anh những kẹo bánh mà chỉ ở thành phố mới có, đem về cho anh thật nhiều quà”. Nhưng nó không mở nổi miệng và cúp điện thoại. Chỉ vì nó không muốn bạn cùng phòng biết nó có một anh trai bị bệnh não bẩm sinh, một anh trai đần độn.</span><br />
<span style="color: #333399;">Hè đến, nó về nhà, trên xe ăn một viên kẹo, bỗng nhiên nhớ lại anh từng nhét kẹo vào miệng nó, kẹo ở trong miệng nhưng lòng nó đắng nghét.</span><br />
<span style="color: #333399;">Lần đầu tiên về đến nhà, nó hét thật to: “Anh, anh ơi. Em đã về, xem em mang gì về cho anh này”. Thế nhưng không có tiếng cười ngốc của anh nó nữa, không có bóng ông anh gần 30 tuổi đời còn mặc quần ngắn đến mắt cá chân nữa.</span><br />
<span style="color: #333399;">Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: “Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa”. Bố mẹ nó úp mặt khóc&#8230;</span><br />
<span style="color: #333399;">Một mình đứng bên dòng sông, ký ức về anh chợt ùa về tha thiết. Nó rút trong túi một tờ giấy có viết hai chữ “huynh đệ”. Đó là chữ của nó, phía dưới là chữ méo xẹo của anh nó. Nó có thể nhận ra anh nó viết &#8220;đệ huynh&#8221;.</span></p>
<p><span style="color: #ff0000;">P/S: Trong cuộc sống đôi lúc có nhiều điều mình muốn nói ra nhưng ngại vì cái Tôi cá nhân mà không nói thành lời để rồi đến khi muốn nói thì lại không có cơ hội để nói.</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://anhuy.intienloan.com/2015/08/14/huynh-de/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
